TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 41
Chương 41: Sư Huynh Xuất Hiện 12

Nữ tu lập tức hiểu ý, mặt hồng như đào, giọng ngọt ngào như mật:

“Nếu sư huynh có nhã hứng, tiểu muội nguyện theo hầu hạ huynh…”

Mai Tuyết suýt nữa ngã ngửa: Ủa alo? Mới vừa rồi còn chém gϊếŧ sống chết, sao quay cái là nhập vai nữ ‘xuân cung đồ’ liền vậy trời? Nhưng nói đi cũng phải nói lại, làm nữ tu đúng là có lợi, không đánh lại thì còn có thể... lấy thân báo đáp, giữ mạng cũng là một đường lui. Ở tu chân giới, trinh tiết đối với nữ tu thật sự không nặng nề như phàm nhân.

Chẳng bao lâu sau, trong sơn động đã vang lên âm thanh da thịt va chạm kịch liệt, Mai Tuyết sợ bị phát hiện, nấp chặt không dám động đậy. Nhưng con mèo Hoa Ly thì lại không giống vậy, cứ ráng vùng vẫy chui ra. Mai Tuyết giữ chặt lấy chân sau của nó, truyền âm mắng nhỏ:

“Không phải chỉ là nam ‘hự hự’, nữ ‘á á’ thôi sao? Có gì đáng coi chứ?!”

“Lần đầu ta thấy người phàm giao phối mà, tò mò chút cũng không được hả?!”

“Giao phối thì cũng giống nhau cả thôi!”

Mèo Hoa Ly đảo tròn mắt, bịa một cái cớ:

“Ê nhưng mà nhìn cái tên kia lâu như vậy chưa xong, biết đâu hắn có hai cái thay phiên xài thì sao, ta đi kiểm chứng phát!”

Mai Tuyết mặt lạnh tanh:

“Ngươi mà còn nhốn nháo, ta cho ngươi chẻ đôi làm hai cái bây giờ.”

Mèo Hoa Ly: “…”

Bỗng một tiếng rêи ɾỉ cao vυ"t vang lên từ trong động, khiến Mai Tuyết giật thót, tưởng đâu nữ tu kia gặp chuyện. Tay hơi lơi ra, con mèo ngốc chớp thời cơ thoát được, Mai Tuyết vội vàng đuổi theo, nhưng vừa quay người lại, liền đập vào mắt là một cái mông rắn chắc đang liên tục nhấp nhô trước mặt.

“Á á á… ca ca tốt của ta, huynh đâm sướиɠ chết mất…”

“Tiểu yêu tinh, kẹp chặt đến vậy, muốn hút khô ta hả?!”

“Á á á… ca ca, người ta sắp bị huynh đâm hỏng rồi, nữa đi, nhanh hơn chút nữa mà…”

“Tốt! Để xem ca ca đây hôm nay ‘làm chết’ ngươi thế nào!”

Mai Tuyết ngây người, trong lòng thầm nghĩ: Không hổ danh là thế giới tiểu thuyết sắc tình, đến lời thoại cũng kinh điển như bước ra từ sách! Nữ tu kia rõ ràng còn hợp làm nữ chính hơn cả mình nữa kìa!

Cô cuống quýt ôm lấy con mèo, chui trở lại sau tảng đá, mặt đỏ như gấc chín.

Mèo Hoa Ly yên lặng được một lúc, bỗng nhiên truyền âm nói nhỏ vào tai nàng:

“Ta thấy mông sư phụ trắng hơn hắn, cũng mịn hơn.”

Mai Tuyết: “…”

Mèo Hoa Ly lại nói:

“Nhưng mà... bộ ngực của cô gái kia to hơn ngươi, hình dáng cũng rất đẹp.”

Chết tiệt! Con mèo háo sắc này!

Mai Tuyết giận đến mức giáng cho nó một cái lên đầu.

Trong động, tiếng rêи ɾỉ của nữ tu càng lúc càng vang dội, từng tiếng một như xuyên thẳng vào tai. Mai Tuyết tuy cũng tò mò về chuyện đó, nhưng ngại ngùng chẳng dám nhìn. Oái oăm thay là hai người kia làm ra đủ thứ âm thanh, vang vọng khắp hang đá, chẳng có chỗ nào để cô trốn cho đỡ nghe thấy. Cuối cùng, cô chỉ còn cách cố gắng áp chế tạp niệm, bắt đầu nghiền ngẫm bộ công pháp mà mình đang tu luyện,《Thương Hải Quyết》, đi kèm còn có kiếm quyết 《Thủy Long Ngâm》.

Với một sư phụ đạt tới Nguyên Anh trung kỳ, bất luận là công pháp hay pháp khí cô từng được truyền cho đều là hàng thượng phẩm. Bộ 《Thương Hải Quyết》 này vô cùng thích hợp với người mang linh căn thủy hệ, nhưng dù là công pháp hay kiếm quyết cũng đều có một điểm khó, đó là phải lĩnh hội được “ý” trong chiêu thức. Ý của biển, bao la vô tận, bao dung vạn vật.

Trước kia nguyên chủ sống lặng lẽ cả ngày trên Kỳ Hà Phong, chưa từng thấy biển, đương nhiên càng không thể lĩnh hội được hàm nghĩa trong đó. Cô thì hơn một chút, từng đi chơi biển, có thể nói hiểu được phần nào. Nhưng so với yêu cầu của công pháp thì vẫn là chưa đủ.

Mai Tuyết dần dần trấn định tinh thần, chuyên tâm nghiên cứu công pháp.

Chẳng ngờ trong động lại đột nhiên biến cố.

Nam tu sĩ vừa rồi còn lăn lộn nhiệt tình bỗng hét lên một tiếng thê thảm, ngã “phịch” xuống đất. Ngay sau đó, trong động vang lên tiếng cười đắc ý của nữ tu. Chỉ nghe thấy nam tu sĩ nghiến răng mắng to:

“Tiện nhân! Ta đã tha chết cho ngươi, ngươi lại dám lấy oán báo ân!”

Nữ tu cười khanh khách:

“Ca ca tốt của ta~ Vừa rồi chẳng phải muội đã dùng thân báo đáp ân tình của huynh sao? Đã báo ân rồi, thì đâu còn gọi là lấy oán báo ân nữa.”

Nam tu cả giận:

“Ngươi tưởng dùng thủ đoạn đê tiện này là gϊếŧ được ta ư? Tiện nhân, ngươi còn kém xa!”

Nữ tu thấy hắn vẫn ung dung như không, còn tưởng hắn còn chiêu bài gì chưa lộ, liền do dự không dám ra tay thêm. Nhưng chờ đến gần nửa chén trà, nam tu vẫn nằm yên trên mặt đất. Lúc này nữ tu mới bừng tỉnh: Thì ra hắn đang giả bộ để kéo dài thời gian điều tức!

Không chần chừ nữa, nữ tu lập tức phóng ra phi kiếm, đâm thẳng về phía nam tu. Lưỡi kiếm gào lên trong gió, sắc bén đến mức chỉ cần một khắc là có thể xuyên thủng thân thể đối phương.



3

0

2 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.