TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 40
Chương 40: Sư Huynh Xuất Hiện 11

Cuồng phong gào thét, mây đen cuồn cuộn.

Mai Tuyết còn chưa tìm được nơi trú thân, mưa như trút nước đã ào ào đổ xuống, chớp mắt đã khiến cô ướt sũng, lạnh thấu tim gan.

Mèo Hoa Ly bị mưa dội ướt, không vui mà kêu “meo” một tiếng, thân thể lập tức phát ra linh quang nhàn nhạt, dựng nên một tầng ánh sáng chắn mưa ở bên ngoài.

“Đồ ngốc! Ai cho phép ngươi dùng linh lực hả?!” Mai Tuyết dùng thần thức truyền âm quát mắng.

“Ta không muốn biến thành mèo ướt sũng.”

“Muốn làm mèo ướt hay mèo chết, tự ngươi chọn!”

Mèo Hoa Ly không cam lòng mà thu lại linh quang, cùng cô tiếp tục tìm nơi có thể trú thân. Đường đường là yêu thú cấp năm mà lại bị đày tới cái nơi chết tiệt này, tu vi bị ép xuống chỉ còn đỉnh cấp bốn thì thôi đi, đến cả dựng một cái màn chắn mưa cũng không được phép. Nó cúi đầu nhìn bộ lông ướt sũng của mình, tâm trạng uể oải đến cực điểm.

Tính đến nay đã mười ngày trôi qua kể từ khi bọn họ bị đưa vào nơi lưu đày, trong mười ngày ấy, Mai Tuyết đã tận mắt chứng kiến không ít vụ cướp bóc và gϊếŧ chóc giữa các tu sĩ. May mà cô có một pháp khí đặc biệt tên là Phi Vân Cẩm, có thể ngăn chặn sự dò xét của thần thức. Chỉ cần khoác pháp khí này lên người, thần thức của tu sĩ khác sẽ không thể phát hiện ra cô, nhưng đổi lại, cô không thể vận dụng linh lực, nếu không lớp ngụy trang sẽ mất hiệu lực. Bởi vậy, suốt mười ngày qua, cô chỉ có thể di chuyển trong rừng như một phàm nhân, chậm chạp dựa vào đôi chân trần.

Nơi lưu đày vô cùng rộng lớn, địa thế bên trong biến hóa đa dạng: rừng rậm, thảo nguyên, núi cao, hồ lớn, sa mạc, đầm lầy, hạp cốc, tuyết sơn, không thiếu thứ gì, thậm chí còn có sự chuyển đổi của bốn mùa, khí hậu khắc nghiệt vô cùng. Nghe đồn nơi này vốn là một Cảnh giới Giới Tử do tu sĩ Hóa Thần cảnh luyện chế ra. Mai Tuyết vừa kinh ngạc vừa ngưỡng mộ, chỉ mới là Hóa Thần đã có thể tạo ra một thế giới như vậy, nếu là tiên nhân, chẳng phải có thể tạo cả vũ trụ sao?

Trải qua bao gian khổ tìm kiếm, cuối cùng cô cũng phát hiện một sơn động. Không dám tùy tiện xông vào, cô thả ra một con linh trùng cấp một từ túi linh thú, đây là con trùng cô bắt được trong rừng, không có sức chiến đấu, nhưng tạm có thể dùng để dò đường.

Linh trùng bay một vòng trong động rồi quay lại. Do trí tuệ của nó cực kỳ thấp, dù dùng thần thức truyền âm cũng chỉ hiểu được vài mệnh lệnh đơn giản, Mai Tuyết phải mất một hồi mới xác nhận trong động không có người hay yêu thú, mới cẩn thận bước vào.

Sơn động không lớn, sâu chừng hai mươi trượng. Sau khi bước vào trong, Mai Tuyết cởi Phi Vân Cẩm trên người, lộ ra một gương mặt tầm thường, đến cả thân hình cũng gầy gò khô khốc, hoàn toàn không có lấy một chút đường cong. Ban đầu cô định biến hình thành nam tử, nhưng linh lực giữa nam và nữ có khác biệt nhỏ, nếu bị người khác phát hiện cô là nữ giả nam, ngược lại sẽ chuốc thêm phiền toái.

Mèo Hoa Ly vừa nhảy xuống khỏi vai cô liền điên cuồng lắc lông, nước mưa văng tung tóe đầy mặt Mai Tuyết.

Cô còn chưa kịp nổi giận thì con mèo đã bỗng nhiên dựng tai lên, dùng thần thức truyền âm:

“Có người đến!”

Tu vi của nó tuy đã bị áp chế về đỉnh cấp bốn, nhưng thần thức vẫn duy trì ở trình độ cấp năm. Mai Tuyết không mảy may nghi ngờ, lại khoác Phi Vân Cẩm vào người, trốn sau một tảng đá lớn. Tu sĩ vốn quen dùng thần thức dò xét, hiếm ai chịu khó dùng mắt mà cẩn thận kiểm tra từng ngóc ngách.

Quả nhiên không lâu sau, có một nam tu Trúc Cơ tiến vào, có vẻ là để tránh mưa.

Mai Tuyết nín thở nấp sau tảng đá, không dám động đậy chút nào. Đến giờ cô vẫn chưa từng giao thủ thật sự với ai, lòng thấp thỏm vô cùng. Nhưng chưa đến một khắc, lại có thêm một nữ tu tiến vào.

Đây là lần đầu tiên Mai Tuyết gặp nữ tu trong nơi này. Tu chân giới vốn nhiều nam ít nữ, e là do âm khí suy, dương hỏa thịnh, những kẻ đánh nhau bị nhốt vào đây chủ yếu đều là nam tu. Còn nữ tu thì hầu hết ai cũng xinh đẹp tuyệt trần, người theo đuổi thì vô số, ngày ngày bận rộn yêu đương, nào có thì giờ mà đánh đấm gây chuyện?

Nữ tu vừa vào, thấy bên trong có người, định lui ra thì nam tu kia đã lập tức phóng ra một thanh phi kiếm hệ kim. Nữ tu cũng không yếu, dùng phi kiếm hệ mộc đáp trả. Tuy Thiên Kiếm Môn không phải chính phái chuyên tu kiếm, nhưng đệ tử trong môn đa số đều học qua kiếm quyết, nên phi kiếm là loại pháp khí được dùng phổ biến nhất.

Hai người đấu nhau khoảng một chén trà, cuối cùng nữ tu không địch lại, lập tức đầu hàng:

“Xin sư huynh dừng tay! Tiểu muội nguyện dâng túi trữ vật, chỉ xin huynh tha mạng!”

Nam tu quét mắt nhìn chằm chằm vào đôi gò phồn thực của nàng ta, ánh mắt hung tợn, cười ha hả:

“Đồ trong túi trữ vật ta không cần… nhưng mà…”



3

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.