TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 1
Chương 1

Lúc Ngu Chi lấy lại ý thức thì đầu vẫn còn đau nhức.

Hình như có người vừa nói gì đó, âm thanh xung quanh vốn hơi ồn ào cũng dần lắng xuống.

“Ngu Chi!” Bên trái vang lên tiếng quát mang theo tức giận: “Con vẫn chưa bị cấm túc đủ hay sao?”

Theo tiếng quát đó, ý thức hỗn loạn cuối cùng cũng dần rõ ràng, cảnh vật xung quanh không còn mơ hồ, chao đảo nữa.

Ngu Chi đang ngồi trước một chiếc bàn ăn hình chữ nhật, trên bàn ngoài cô ra, tất cả mọi người đều đang cầm ly rượu chân cao trước mặt, lúc này ai nấy đều mang vẻ mặt khác nhau nhìn cô chằm chằm.

Người gọi tên cô chính là người đàn ông trung niên trông nho nhã, ngồi ở vị trí chủ vị bên trái - đó chính là Ngu Cát, cha ruột của nguyên chủ.

Hàng loạt ký ức hỗn loạn ồ ạt tràn vào đầu Ngu Chi, cô không kịp sắp xếp, chỉ giơ tay cầm lấy ly rượu duy nhất trước mặt, nâng lên cùng những người khác.

“A, từ nhỏ đã lớn lên bên ngoài nên không được dạy dỗ đoàng hoàng.” Ở phía đối diện, một người phụ nữ khí chất yêu kiều liếc nhìn cô, giọng nói đầy mỉa mai.

Trong đầu Ngu Chi tự động hiện lên giới thiệu - Ngu Mạn, chị ruột của Ngu Cát, cũng chính là cô ruột của nguyên chủ.

Ngu Cát không quan tâm đến cô nữa, chỉ khẽ nâng ly ra phía trước, những người còn lại cũng lần lượt làm theo động tác đó.

Chiếc bàn kiểu tây cổ điển, dài khoảng 7 mét và rộng gần 2 mét, tất nhiên không thể để họ “thật sự” chạm ly được.

Ngu Chi cũng chỉ tùy ý làm theo, khẽ nhấp một ngụm rượu trong ly.

Nhưng cô bỗng cảm nhận được bên cạnh có một ánh mắt chứa đầy ác ý đang dán chặt lên người mình, như thể đang chờ mong cô phải uống cạn hết ly rượu.

Ngu Chi khựng lại một chút, rồi lặng lẽ nhổ phần rượu còn lại trong miệng vào ly, chỉ có một phần nhỏ đã trôi xuống cổ họng.

Chủ nhân của ánh mắt đó không dễ dàng bỏ qua, giọng trong trẻo “nhắc nhở” đầy ám chỉ: “Em gái à, theo lễ nghi, sau khi nâng ly thì phải uống hết.”

“Tiểu Ngã, con quan tâm nó làm gì.” Ngu Mạn liếc mắt qua, thờ ơ đáp.

Ngu Chi làm như không nghe thấy, vẫn giữ hình tượng “không được dạy dỗ” mà cô đang diễn.

Cô cũng đã nhìn ra, mấy người này dù có ý kiến với cô, nhưng vì lễ nghi và giữ phong độ nên không thể thật sự làm gì cô được.

Cùng lắm chỉ là buông vài câu mỉa mai chẳng đau chẳng ngứa mà thôi.

Quả nhiên, khi cô vẫn thản nhiên ăn tiếp, bên tai liền vang lên vài tiếng cười khẩy, nhưng ngay cả việc lên tiếng chỉ trích trực diện, họ cũng khinh thường làm.

Điều này cho Ngu Chi thêm thời gian để tiêu hóa những ký ức hỗn loạn vừa tràn về trong đầu.

3

0

1 tháng trước

3 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.