0 chữ
Chương 7
Chương 7: Cao chạy xa bay
Đường Tuyết Mị nhẹ nhàng thở ra một hơi: "Trong biệt thự còn ai khác không?"
Theo trong ký ức, dạo gần đây Tần Dự bị người nhà giục giã nhiều lần, anh từng bàn bạc với nguyên chủ sẽ đưa cô ta về gặp mặt gia đình vào buổi tối.
Nhưng người nhà họ Tần nghe Tần Dự nói đã kết hôn thì sốt ruột không chờ nổi, trực tiếp đến nơi ở của Tần Dự.
Vốn định gặp mặt ở nhà cũ, nhưng vì quá muộn nên nhà họ Tần ở lại đây.
Để tránh bị phát hiện, Tần Dự buộc nguyên chủ phải ở chung phòng với mình, tất nhiên một người ngủ ghế sofa, một người ngủ trên giường.
Nguyên chủ nghe nói có thể ở cùng phòng với nam chính, liền lợi dụng cơ hội này để hạ thuốc Tần Dự.
"Không còn ai cả, mọi người đều đã rời đi. Thiếu phu nhân có muốn dùng bữa không, tôi sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị."
Đường Tuyết Mị lắc đầu: "Không cần đâu, tôi hẹn bạn ra ngoài ăn rồi."
"Vậy xin thiếu phu nhân đi đường cẩn thận."
Đường Tuyết Mị gật đầu: "Được rồi, chú Vương cứ đi trước, tôi về phòng lấy điện thoại đã."
Quản gia Vương gật đầu, xoay người rời đi.
Đường Tuyết Mị quay trở lại phòng ngủ, chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của quản gia mới lặng lẽ mở cửa, đi sang phòng ngủ của Tần Dự.
Bên trong có một chiếc máy in, Đường Tuyết Mị nhìn thấy liền nhớ ra một điều quan trọng.
Hiện tại cô vẫn đang mang danh vợ của nam chính, nếu cô rời đi mà không ly hôn Tần Dự, chẳng phải sẽ phá hỏng mạch truyện hay sao?
Vì vậy cô cần chuẩn bị sẵn một bản thỏa thuận ly hôn.
Đường Tuyết Mị hành động rất nhanh. Cô lên mạng tìm mẫu thỏa thuận ly hôn, chỉnh sửa qua loa một chút rồi in ra.
Sau khi ký tên mình vào, Đường Tuyết Mị nghĩ ngợi một lát rồi viết thêm một bức thư chào từ biệt đầy những lời lẽ lộn xộn.
Nội dung bức thư rất đơn giản.
Trước tiên là thể hiện sự sám hối sâu sắc, sau đó vì ăn năn về những lỗi lầm của mình, cô quyết định xuất gia, rời xa hồng trần. Cuối cùng là mong Tần Dự đừng đi tìm cô nữa.
Viết xong nét bút cuối cùng, Đường Tuyết Mị thở dài một hơi, mọi việc xem như đã hạ màn!
Xuống đến bãi đỗ xe, từng chiếc siêu xe phiên bản giới hạn đập vào tầm mắt cô.
Trong đó có một chiếc Ferrari màu đỏ mà Đường Tuyết Mị từng ao ước có được. Chiếc xe đó thật sự rất đẹp, đáng tiếc giá quá cao.
Với khối tài sản khi đó của cô, nếu mua chiếc Ferrari này thì về sau chỉ có nước cạp đất mà ăn.
Sau khi đã ngắm nhìn thỏa mãn, Đường Tuyết Mị chọn một chiếc BMW màu đen.
Không lái xe không được, Tần Dự là người thích yên tĩnh, nơi anh sống đều nằm xa khu trung tâm thành phố.
Hơn nữa khu biệt thự này lại không có phương tiện giao thông công cộng, cô không thể nào đi bộ ra ngoài được.
Đến Kinh Thị, việc đầu tiên cô làm là phá hủy chiếc điện thoại vẫn thường dùng, sau đó lấy ra một chiếc điện thoại dự phòng.
Chiếc điện thoại dự phòng này sử dụng chứng minh nhân dân của mẹ nguyên chủ để đăng ký, trong danh bạ chỉ có thông tin liên lạc của cha mẹ nguyên chủ.
Đây là chiếc điện thoại nguyên chủ dùng để xin tiền học phí và sinh hoạt phí từ cha mẹ.
Tần Dự và "Đường Tuyết Mị" kết hôn theo hợp đồng, cho nên lúc cưới Tần Dự chỉ điều tra thông tin cơ bản của cô ta.
Những thông tin cơ bản đó có bao gồm quê quán của nguyên chủ hay không thì cô không rõ lắm, nhưng có một điều cô nhớ rất rõ, lúc đó nam chính chỉ xem bản điện tử.
Vì hợp đồng chỉ kéo dài hai năm nên nam chính cũng không thực sự xem xét kỹ càng thông tin của nguyên chủ.
Nhưng để chắc ăn, một lát cô sẽ phiền hệ thống thêm lần nữa.
Theo trong ký ức, dạo gần đây Tần Dự bị người nhà giục giã nhiều lần, anh từng bàn bạc với nguyên chủ sẽ đưa cô ta về gặp mặt gia đình vào buổi tối.
Nhưng người nhà họ Tần nghe Tần Dự nói đã kết hôn thì sốt ruột không chờ nổi, trực tiếp đến nơi ở của Tần Dự.
Vốn định gặp mặt ở nhà cũ, nhưng vì quá muộn nên nhà họ Tần ở lại đây.
Để tránh bị phát hiện, Tần Dự buộc nguyên chủ phải ở chung phòng với mình, tất nhiên một người ngủ ghế sofa, một người ngủ trên giường.
Nguyên chủ nghe nói có thể ở cùng phòng với nam chính, liền lợi dụng cơ hội này để hạ thuốc Tần Dự.
"Không còn ai cả, mọi người đều đã rời đi. Thiếu phu nhân có muốn dùng bữa không, tôi sẽ bảo nhà bếp chuẩn bị."
"Vậy xin thiếu phu nhân đi đường cẩn thận."
Đường Tuyết Mị gật đầu: "Được rồi, chú Vương cứ đi trước, tôi về phòng lấy điện thoại đã."
Quản gia Vương gật đầu, xoay người rời đi.
Đường Tuyết Mị quay trở lại phòng ngủ, chờ đến khi không còn nghe thấy tiếng bước chân của quản gia mới lặng lẽ mở cửa, đi sang phòng ngủ của Tần Dự.
Bên trong có một chiếc máy in, Đường Tuyết Mị nhìn thấy liền nhớ ra một điều quan trọng.
Hiện tại cô vẫn đang mang danh vợ của nam chính, nếu cô rời đi mà không ly hôn Tần Dự, chẳng phải sẽ phá hỏng mạch truyện hay sao?
Vì vậy cô cần chuẩn bị sẵn một bản thỏa thuận ly hôn.
Đường Tuyết Mị hành động rất nhanh. Cô lên mạng tìm mẫu thỏa thuận ly hôn, chỉnh sửa qua loa một chút rồi in ra.
Nội dung bức thư rất đơn giản.
Trước tiên là thể hiện sự sám hối sâu sắc, sau đó vì ăn năn về những lỗi lầm của mình, cô quyết định xuất gia, rời xa hồng trần. Cuối cùng là mong Tần Dự đừng đi tìm cô nữa.
Viết xong nét bút cuối cùng, Đường Tuyết Mị thở dài một hơi, mọi việc xem như đã hạ màn!
Xuống đến bãi đỗ xe, từng chiếc siêu xe phiên bản giới hạn đập vào tầm mắt cô.
Trong đó có một chiếc Ferrari màu đỏ mà Đường Tuyết Mị từng ao ước có được. Chiếc xe đó thật sự rất đẹp, đáng tiếc giá quá cao.
Với khối tài sản khi đó của cô, nếu mua chiếc Ferrari này thì về sau chỉ có nước cạp đất mà ăn.
Sau khi đã ngắm nhìn thỏa mãn, Đường Tuyết Mị chọn một chiếc BMW màu đen.
Hơn nữa khu biệt thự này lại không có phương tiện giao thông công cộng, cô không thể nào đi bộ ra ngoài được.
Đến Kinh Thị, việc đầu tiên cô làm là phá hủy chiếc điện thoại vẫn thường dùng, sau đó lấy ra một chiếc điện thoại dự phòng.
Chiếc điện thoại dự phòng này sử dụng chứng minh nhân dân của mẹ nguyên chủ để đăng ký, trong danh bạ chỉ có thông tin liên lạc của cha mẹ nguyên chủ.
Đây là chiếc điện thoại nguyên chủ dùng để xin tiền học phí và sinh hoạt phí từ cha mẹ.
Tần Dự và "Đường Tuyết Mị" kết hôn theo hợp đồng, cho nên lúc cưới Tần Dự chỉ điều tra thông tin cơ bản của cô ta.
Những thông tin cơ bản đó có bao gồm quê quán của nguyên chủ hay không thì cô không rõ lắm, nhưng có một điều cô nhớ rất rõ, lúc đó nam chính chỉ xem bản điện tử.
Vì hợp đồng chỉ kéo dài hai năm nên nam chính cũng không thực sự xem xét kỹ càng thông tin của nguyên chủ.
Nhưng để chắc ăn, một lát cô sẽ phiền hệ thống thêm lần nữa.
3
0
1 tuần trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
