TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 6
Chương 6: Xoá sạch thông tin

Nghe ngữ khí nhẹ tênh của hệ thống, Đường Tuyết Mị âm thầm nhướng mày:

"Vậy thì, hệ thống bảo bối ơi, ký chủ của cậu còn muốn nhờ thêm một chuyện nữa."

Hệ thống được gọi là "bảo bối" liền cảm thấy thẹn thùng.

[Ký chủ còn muốn nhờ gì nữa sao?]

"Trừ lịch trình di chuyển của tôi ra, có thể giúp tôi xóa luôn thông tin nguyên quán trong hồ sơ trường học được không?"

[Thông tin nguyên quán?]

Đường Tuyết Mị gật đầu: "Đúng vậy."

Từ nhỏ, "Đường Tuyết Mị" đã xinh đẹp và có lòng tự trọng cao., đáng tiếc là gia đình cô ta lại rất bình thường, cha mẹ đều là nông dân.

Để thoát khỏi xuất thân nhà nông của mình, "Đường Tuyết Mị" cố gắng học hành, thi đậu vào đại học Bắc Kinh với thành tích xuất sắc.

Sau đó trong thời gian đi học, cô ta đã chuyển hộ khẩu từ nông thôn lên thành phố Bắc Kinh, giấy tờ tùy thân cũng được làm lại hoàn toàn, triệt để cắt đứt quan hệ với nguyên quán của mình.

Bốn năm đại học, "Đường Tuyết Mị" đều sống tại Kinh Thị, chưa từng quay về nhà lấy một lần, cũng rất hiếm khi liên lạc với cha mẹ.

Sau khi tốt nghiệp, cô ta tìm việc làm ở Kinh Thị, kết hôn với Tần Dự rồi dứt khoát chuyển hộ khẩu về đây, từ đó cũng chưa từng về nhà.

Tại Kinh Thị, "Đường Tuyết Mị" không có bạn bè thân thiết, các bạn học đại học cũng không biết quê cô ta ở đâu.

Vì muốn xây dựng hình tượng, cô ta luôn cố nói giọng địa phương Bắc Kinh, các bạn học và đồng nghiệp đều cho rằng cô ta là người bản xứ.

Thông tin về xuất thân của "Đường Tuyết Mị" trong nguyên tác không được miêu tả nhiều.

Trong tiểu thuyết, cô ta chỉ được giới thiệu là người tham tiền, là vợ cũ của nam chính có kết cục bi thảm, những chi tiết khác không được làm rõ.

Lý do Đường Tuyết Mị biết rõ đến vậy là vì sáng nay cô đã tiếp nhận toàn bộ ký ức của nguyên chủ.

Hiện tại nơi cô muốn chạy đến chính là quê nhà của "Đường Tuyết Mị", một ngôi làng nhỏ thuộc khu vực Tây Bắc.

Nói ra thì cũng thần kỳ, quê của "Đường Tuyết Mị" trùng hợp chính là nơi cô từng sống, chỉ khác là cha mẹ của "Đường Tuyết Mị" là nông dân chính gốc, còn cha mẹ cô đều có công việc ổn định.

Hệ thống suy nghĩ về yêu cầu của ký chủ rồi cũng đồng ý.

Thấy hệ thống đồng ý dễ dàng như vậy, Đường Tuyết Mị liền nghĩ đến đống túi xách và quần áo của nguyên chủ, trong lòng tiếc rẻ không nỡ bỏ.

Hay là gửi bưu điện về quê rồi nhờ hệ thống hỗ trợ tiêu hủy dữ liệu?

Hệ thống không nhận ra tính toán của Đường Tuyết Mị, nhưng hiện tại nó đang thiếu năng lượng. Sau khi hoàn thành những việc này, nó chắc chắn sẽ phải ngủ đông một thời gian.

[Ký chủ, hiện tại năng lượng của Điền Điền không đủ. Sau khi xóa xong thông tin cho cô, tôi sẽ phải ngủ đông một thời gian.]

Nghe câu này xong, Đường Tuyết Mị lập tức bỏ luôn mấy tính toán lắt léo trong đầu.

Thôi thôi, chạy thoát được là tốt rồi, làm người không thể quá tham lam.

Có hệ thống giúp đỡ, Đường Tuyết Mị cũng thấy yên tâm hơn nhiều. Nhưng để tránh đêm dài lắm mộng, cô quyết định nhanh chóng xuất phát, đề phòng xảy ra bất trắc.

Cô cầm lấy túi xách và điện thoại, mở cửa phòng ngủ, vừa mở cửa ra đã nhìn thấy một người đàn ông trung niên ăn mặc chỉnh tề, trông như quản gia đang đi về phía mình.

Quản gia nhìn cô trang điểm kỹ lưỡng, ôn hoà nói: "Thiếu phu nhân định ra ngoài à? Có cần tôi gọi xe đưa cô đi không?"

Đường Tuyết Mị ổn định lại tâm trạng, bình tĩnh đáp: "Không cần, tôi tự lái xe."

"Vâng."

Quản gia định rời đi thì Đường Tuyết Mị gọi lại: "Chú Vương, Tần Dự đang ở công ty phải không?"

Quản gia Vương lắc đầu: "Thiếu gia hôm nay đi công tác ở tỉnh ngoài, vài ngày nữa mới về."

3

0

1 tuần trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.