TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 50
Chương 50: Bị đá khỏi nhóm

Tin vừa gửi xong, lập tức có người trả lời:

Mùa Xuân Ấm Áp: [Sao đắt thế? 20 tệ một củ, mà kích cỡ không đồng đều. Nếu mấy củ to bị chọn hết thì người mua sau chẳng phải thiệt thòi sao?]

Dì Thời Thượng: [Cô chủ nhỏ chỉ thông báo thôi, đâu có bắt buộc mọi người mua?]

Bà nội Lạc Lạc: [Ôi dào, các người còn rảnh ngồi cãi nhau trong nhóm à? Có 50 củ thôi, không biết có mua nổi không, tôi đi tranh trước đây.]

Dì Thời Thượng: [Đợi tôi với, bà nội Lạc Lạc mà đến sớm thì nhớ lấy giúp tôi 2 củ nhé. Lát tôi chuyển tiền cho bà.]

Bà nội Lạc Lạc: [Được!]

Mùa Xuân Ấm Áp: [Hôm qua tôi ăn ớt của cô thì bị tiêu chảy, ớt này của cô không bị hỏng chứ? Đồ hỏng mà còn bán đắt thế?]

Ngay sau đó có người phụ họa: [Đúng đó, tôi cũng bị tiêu chảy, bà chủ, đồ của cô không có vấn đề gì chứ?]

Dì Thời Thượng: [Cô chủ nhỏ hôm qua đã nói rồi, ai đường ruột yếu hay bị táo bón ăn vào đều sẽ đi ngoài, tôi cũng đi ngoài đấy, nhưng đi xong thì dễ chịu lắm. Mấy người được lợi rồi còn than thở, đúng là tham lam vô độ, một lũ ngốc.]

Mùa Xuân Ấm Áp: [Tôi chỉ nói sự thật thôi, sao chị lại chửi người khác? Bà chủ, hôm qua tôi mua 2 cân, cô trả tiền lại cho tôi đi!]

Người vừa phụ họa cũng lên tiếng đòi trả hàng.

Đường Tuyết Mị xem tin nhắn, khoé môi nhếch lên thành một nụ cười lạnh nhạt.

@Mùa Xuân Ấm Áp: [Hôm qua chị chỉ mua nửa cân ở chỗ tôi, tôi còn giữ ghi nhận chuyển khoản của chị, có cần xem không?]

@Mùa Xuân Ấm Áp: [Chị nói bị tiêu chảy nặng, chắc là đi bệnh viện rồi nhỉ? Nếu bác sĩ kết luận là do ớt của tôi, tôi sẽ bồi thường.]

Mùa Xuân Ấm Áp: [Tôi chỉ bị tiêu chảy thôi, có phải bệnh gì nghiêm trọng đâu, sao phải đi viện?]

Đường Tuyết Mị: [Đây không phải nơi để các người bịa chuyện đòi tiền. Không muốn mua thì có thể rời nhóm, tôi đâu có ép buộc mua bán. Nếu ai cũng mang tâm lý muốn chiếm lợi thì xin lỗi, sau này rau nhà tôi sẽ không bán cho các người nữa.]

Gửi xong, Đường Tuyết Mị đọc kỹ thông tin của những người đòi trả hàng và nhờ hệ thống ghi nhớ.

Sau đó cô trực tiếp đá họ khỏi nhóm.

Ăn xong lại còn đòi tiền? Cô đâu phải nhà từ thiện, không có sở thích cho không đồ ăn.

Việc này làm những kẻ đang có ý định kiếm chút lợi cũng đành từ bỏ. Lỡ sau này không kiếm được lợi mà còn mất phần ăn ngon thì lỗ to.

Ai đã ăn rồi thì đều biết rau củ nhà này rất đáng giá.

Dì Thời Thượng: [Cô chủ nhỏ làm đúng lắm, mấy người này tham không biết xấu hổ.]

Đường Tuyết Mị lại gửi thêm một tin: [Cà rốt đều nặng như nhau, mỗi củ 300g.]

Nhắn xong cô tắt điện thoại.

Lý Nham và Trương Hạo sáng sớm đã đến chợ chờ, cứ nghĩ cô gái kia không tới.

Cuối cùng họ cũng thấy chiếc bán tải quen thuộc.

Hôm qua, Lý Nham mua 4 cân ớt, cho cha mẹ 2 cân, còn lại làm món cá hấp ớt xanh và ớt xanh nướng da, hương vị phải nói là tuyệt hảo.

Lúc ăn cơm anh ta đang livestream, hầu hết người xem đều là bạn bè. Thấy anh ta ăn ngon lành không ngẩng đầu lên lấy một lần, mọi người liền hỏi anh ta ăn gì mà ngon vậy.

Lý Nham đáp: “Hôm nay tôi đã tìm được chiếc bán tải đó, chỉ là tài xế không có mặt, anh ta cho hai mẹ con bán rau mượn xe. Để dò hỏi tung tích tài xế, tôi đã mua mấy cân ớt của họ.”

“Ớt của họ đắt lắm, 25 tệ một cân, nhưng mùi vị thật sự rất ngon, ăn vào cũng thấy người khỏe hẳn. Chút nữa tôi sẽ mua thêm...”

3

0

5 ngày trước

4 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.