TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 49
Chương 49: Chồng chị có tiền

“Thôi, hôm nay thu hoạch vậy là xong. Hai đứa chọn vài củ mang về nhà ăn thử đi.”

Đường Vãn Nguyệt đã ngắm trước rồi, dù cân nặng như nhau nhưng có củ mập lùn, có củ thon dài; cô thích mấy củ mập mập ngắn ngắn, nhìn đáng yêu.

Đường Ngọc Tuyên cũng chọn hai củ: “Mẹ dặn lấy một ít mang cho ông bà ngoại, mình có chọn luôn bây giờ không chị?”

Đường Tuyết Mị gật đầu, cúi người nhặt một củ rồi lau mấy cái vào áo. Củ cà rốt này dù mới đào lên nhưng kỳ lạ là đất bám quanh lập tức rơi xuống hết, không còn chút bụi bẩn nào.

Thế là chẳng cần rửa, đúng là đồ hệ thống sản xuất.

Lau xong, cô đưa ngay lên miệng cắn một miếng: “Chọn luôn đi, để lại cho chị 50 củ, còn lại 50 củ thì chia thành ba túi, mỗi túi 15 củ, còn lại 5 củ dư ra để hôm nay mẹ nấu cho nhà mình ăn.”

Ngon thật sự.

Ban đầu cô định để lại một ít rồi bán hết số còn lại, nhưng giờ lại do dự. Số cà rốt này hiện tại chỉ có bấy nhiêu, hệ thống mỗi năm chỉ cấp hạt giống hai lần, số lượng còn bị giới hạn.

Trồng lại thì chưa được, chỉ có thể bán lấy vàng để đổi hạt giống, nhưng cô lại muốn dùng vàng để mở khoá các loại hạt giống mới.

Phiền thật!

Đường Tuyết Mị ăn cà rốt như thỏ, cắn mấy miếng là hết sạch một củ. Đường Vãn Nguyệt thấy chị ăn ngon quá, cũng không kìm được mà ăn thử.

Cà rốt vừa vào miệng đã tạo thành âm thanh “rắc rắc” vui tai, cảm giác giòn tan, nước cà rốt ngọt lịm trào ra, vị giòn mát pha chút dai đặc trưng, càng nhai càng thơm; vị ngọt thanh thuần khiết như món quà của thiên nhiên, lan từ đầu lưỡi tới tận đáy lòng.

Ngon quá!

Đường Vãn Nguyệt lần đầu thấy mình bất lực trong việc diễn đạt. Một người vốn không thích ăn cà rốt như cô bé cũng bị hương vị này chinh phục, thì những người vốn mê cà rốt chắc sẽ phát cuồng.

Nghĩ đến đây, cô bé lại càng khâm phục chị gái, chỉ mấy năm mà đã nghiên cứu ra được loại rau ngon thế này.

Nhưng rồi cô bé lại lo lắng: “Chị bán cà rốt này, mấy người đồng nghiệp của chị không có ý kiến gì à?”

Đường Tuyết Mị quăng phần đuôi cà rốt cho con gà mái đang thòm thèm bên cạnh, thản nhiên bịa chuyện: “Dự án này chủ yếu do chị làm, họ chỉ phụ trợ thôi. Nói thẳng ra, hạt giống này thuộc quyền sở hữu của cá nhân chị, họ không có quyền can thiệp.”

Đường Vãn Nguyệt tròn mắt: “Nhưng... nghiên cứu tiêu tốn rất nhiều tiền, chị lấy đâu ra?”

Đường Tuyết Mị: “...”

Cái con bé này, điểm thi thì không cao mà hỏi chuyện lại rành ghê!

“Chồng chị có tiền, anh ấy đầu tư.”

Đường Vãn Nguyệt tiếc nuối: “Tiếc thật, mẹ nói chồng chị mất rồi, nếu không thì bọn em cũng được gặp.”

Tin này tối qua mẹ vừa thông báo trong bữa cơm. Thật khó tin là chị đã kết hôn, lại còn có con, chỉ tiếc chồng đã mất...

Cô bé lại cắn thêm một miếng cà rốt, trời ơi ngon quá!

Xem ra trước khi mất, anh rể cũng coi như góp phần cống hiến cho nhân loại.

Hôm nay đi bán rau ở thành phố, Đường Tuyết Mị đem theo hơn ba trăm cân ớt còn lại. Lâm Thục Phương không đi, Đường Vãn Nguyệt và Đường Ngọc Tuyên theo cùng, tới nơi là gần mười giờ sáng.

Vừa đỗ xe, cô đã thấy hai ba vị khách quen đang chờ.

Cô mở điện thoại, vào nhóm “Rau sạch” có số lượng tin nhắn lên tới 99+, gửi hai dòng:

[Đã đến, vẫn ở chỗ cũ.]

[Hôm nay có thêm cà rốt, cũng là giống mới, bán giá 20 đồng/củ, chỉ có 50 củ để bán.]

2

0

5 ngày trước

9 giờ trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.