TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 46
Chương 46: Nhập vai thuần thục

Lời khen ấy khiến Lâm Thục Cầm hơi ngượng: “Ôi dào, con bé này nói toàn lời đường mật dễ nghe. Thôi thôi, đừng đứng mãi thế, ngồi xuống uống miếng nước đã. Dì hai có trà của dượng út con gửi, uống cũng ngon lắm!”

Đường Tuyết Mị và Lâm Thục Phương ngồi xuống, lần này cô cười thật lòng: “Cảm ơn dì hai.”

Quả thật tính cách của dì hai khá thú vị.

Lâm Thục Phương lấy một túi ớt đưa cho Lâm Thục Cầm: “Đây, ớt cho em. Mị Nhi mấy năm nay không về nhà là để nghiên cứu mấy thứ này, giờ trồng được rồi, đưa cho em ăn thử.”

Lâm Thục Phương đưa túi ớt cho em gái, Lâm Thục Cầm tò mò mở ra xem: “Mới tháng sáu mà ớt đã chín rồi à?”

Ở miền Bắc do khí hậu lạnh nên ớt thường chín vào tháng bảy hoặc tháng tám, còn giữa tháng sáu thì chỉ ở miền Nam mới có.

Lâm Thục Phương uống một ngụm trà giải khát: “Đây là giống mới do các nghiên cứu viên chỗ Mị Nhi lai giống ra, khác với ớt thường.”

Lâm Thục Cầm cầm một quả ngửi thử: “Mùi đúng là khác với ớt bán ngoài chợ. Em đã nói rồi mà, hồi đó cả huyện mình chỉ có nó đỗ vào Đại học Bắc Kinh, chắc chắn rất giỏi!”

Lâm Thục Phương cười: “Thôi đừng khen nó nữa. Lão Trương đâu?”

“Anh ấy ra ngoài lấy hàng rồi, chắc lát nữa mới về.”

Lâm Thục Cầm cất túi ớt rồi cũng ngồi xuống: “À đúng rồi, lần này Tuyết Mị về định ở bao lâu?”

Lâm Thục Phương khẽ thở dài, Đường Tuyết Mị thấy vậy là biết mẹ mình sắp “vào vai” rồi.

Quả nhiên vừa nghe tiếng thở dài của chị cả, Lâm Thục Cầm đã hỏi tiếp: “Có chuyện gì sao chị?”

Lâm Thục Phương đặt chén trà xuống, vẻ mặt u sầu: “Chuyện này dài lắm... Mị Nhi mấy năm đi học không về là vì phải nghiên cứu một số giống cây mới. Mấy thứ này đều phải bảo mật, không cho con bé liên lạc với nhà. Nó kết hôn với đồng nghiệp mà chị cũng không biết.”

Lâm Thục Cầm giật mình nhìn sang Đường Tuyết Mị: “Con kết hôn rồi à?”

Đường Tuyết Mị biết mẹ định dùng lý do này để giải thích cái thai trong bụng, lập tức nhập vai.

Cô cúi đầu, giọng nghẹn ngào: “Vâng, con kết hôn được hơn nửa năm rồi.”

Thấy dáng vẻ không ổn của cô, Lâm Thục Cầm quay sang nhìn Lâm Thục Phương, hy vọng chị cả giải thích thêm.

Lâm Thục Phương lại thở dài: “Mị Nhi số khổ, cưới chưa bao lâu thì chồng mất rồi.”

Lâm Thục Cầm sững người: “Mất rồi? Sao lại mất?”

Lâm Thục Phương khựng lại một chút rồi nói: “Tai nạn xe, mất ngay tại chỗ, không cứu được.”

Lâm Thục Cầm xót xa, xoa đầu Đường Tuyết Mị: “Mị Nhi, người đã mất thì không sống lại được, con còn trẻ...”

Bà cũng chẳng biết an ủi thế nào, mới cưới mà đã mất chồng, chưa kịp nếm trải hương vị hôn nhân thì đã phải kết thúc, sau này có tái hôn thì cũng là “lỡ đò” rồi.

Đường Tuyết Mị lau đi những giọt nước mắt cá sấu, bỗng mỉm cười: “Không sao đâu dì hai. Tuy anh ấy mất rồi nhưng cũng để lại cho con một kỷ niệm. Khi nào con sinh bé ra, dì nhớ tới dự tiệc đầy tháng nhé.”

Lâm Thục Cầm tròn mắt nhìn bụng cô: “Con... có thai rồi à?”

Lâm Thục Phương đáp: “Ừ, được hai tháng rồi.”

Lâm Thục Cầm cũng mỉm cười: “Thế thì tốt rồi. Nhưng chưa qua ba tháng thì tạm thời đừng nói cho người khác. Bên chỗ nhỏ út để em nói cho.”

Lâm Thục Phương gật đầu: “Ừ, cảm ơn em, cũng đỡ cho chị phải mở miệng. Mỗi lần nói là Mị Nhi lại buồn, chị cũng không muốn nó cứ đau lòng mãi.”

Đường Tuyết Mị: “...”

Lâm Thục Phương lại ra xe mang vào một túi ớt khác: “Em út giờ vẫn chưa tan lớp, phần của nó chị để tạm ở đây, lát nó về thì ghé lấy.”

1

0

6 ngày trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.