0 chữ
Chương 28
Chương 28: Ngủ xong rồi chạy?
Vừa ra đến hành lang, Tần Dự lập tức nhấn nút nghe, giọng mang theo sự mong chờ mà ngay cả anh cũng không nhận ra: “Sao vậy?”
Đầu dây bên kia, giọng quản gia vang lên đầy lo lắng: “Thiếu gia, thiếu phu nhân mất tích rồi.”
“Cái gì?” Giọng Tần Dự đột ngột cao lên, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt, các đốt ngón tay vì dùng lực mà hơi trắng bệch.
“Hôm thiếu gia rời đi, chiều hôm đó thiếu phu nhân tỉnh lại liền lái xe ra ngoài. Trước đây khi thiếu gia không ở nhà, thiếu phu nhân cũng hay ra ngoài, thường ba bốn ngày sẽ về. Nhưng hôm nay đã là ngày thứ năm rồi, tôi gọi điện cho thiếu phu nhân thì không ai nghe máy, gọi cho ngài thì ngài lại bận nên không liên lạc được... Thiếu gia, phải làm sao đây? Thiếu phu nhân sẽ không gặp chuyện gì chứ?”
Tần Dự đưa tay xoa thái dương đang đau nhức, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tôi biết rồi, đừng hoảng, tôi lập tức trở về.”
“Vâng, thiếu gia.”
Cúp máy, Tần Dự lập tức kết thúc cuộc họp, giao lại công việc tiếp theo cho các giám đốc trong công ty, sau đó vội vã rời Thâm Thị quay về Kinh Thị.
Vừa bước vào nhà, anh đi thẳng về phía phòng ngủ, đập vào mắt là tờ đơn ly hôn chói mắt và lá thư từ biệt.
Tần Dự đứng sững tại chỗ nhìn chằm chằm vào mấy tờ giấy trên bàn, im lặng thật lâu, sau đó mới bật ra một tiếng cười mỉa từ kẽ răng: “Ha! Ngủ xong rồi bỏ chạy? Cô ta có ý gì đây?”
Quản gia Vương đi theo phía sau vừa hay nghe thấy câu này.
Quản gia: “...”
Chưa kịp tiêu hóa, ông đã nhìn thấy tờ đơn ly hôn.
Quản gia: “...”
Chẳng lẽ... thiếu gia không được?
Nhưng ông đã trông thiếu gia từ nhỏ đến lớn, hàng năm còn kiểm tra sức khỏe, nói gì thì nói, về khoản đó chắc chắn không có vấn đề nha!
Quản gia Vương sợ bị lửa lan tới mông liền rụt cổ lại, giả vờ không thấy gì hết, chuẩn bị lén lút rút lui.
Tần Dự quay đầu nhìn quản gia đang thậm thụt như kẻ trộm: “Ông định đi đâu?”
Quản gia lập tức dừng bước, quay lại đứng nghiêm nói: “Tôi thấy thiếu gia đường xa mệt mỏi, định bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn.”
“Tôi không đói. Đã tra lịch trình của cô ấy chưa?”
Quản gia lộ vẻ khó xử: “Thiếu gia, đã tra rồi, nhưng không tìm thấy gì cả.”
Tần Dự nhíu mày sâu hơn: “Chiếc xe đó thì sao? Đã xem camera hành trình chưa?”
“Xe đã được vận chuyển về, camera hành trình cũng xem rồi, không phát hiện được manh mối gì hữu ích.” Quản gia báo cáo thật.
Tần Dự hít sâu một hơi, cố nén cơn giận trong lòng: “Đã tra địa chỉ IP phần mềm mà cô ấy dùng chưa?”
Quản gia lập tức gật đầu: “Tra rồi, IP báo đang ở Kinh thị.”
Tần Dự xé tờ đơn ly hôn, ném vào thùng rác: “Vậy thì tìm ở Kinh thị, dù phải lật tung thành phố này lên cũng phải tìm ra cô ấy!”
Quản gia: “...”
Người ta đã ký đơn ly hôn, rõ ràng là không muốn tiếp tục nữa, ngài còn tìm làm gì?
“Vâng, thiếu gia.”
...
Đường Tuyết Mị đã hứa với Đường Ngọc Tuyên là lúc gieo hạt sẽ gọi cậu về.
Nếu đã đón Đường Ngọc Tuyên, cô cũng dự định xin phép nghỉ cho Đường Vãn Nguyệt, đưa cả hai về nhà. Dù sao vài ngày nữa là nghỉ lễ, đỡ mất công đi đón thêm lần nữa.
Buổi trưa ăn xong, cô nhờ Lâm Thục Phương xin phép cho Đường Ngọc Tuyên và Đường Vãn Nguyệt nghỉ học, sau đó lái chiếc bán tải cũ phóng thẳng lên huyện.
Tới nơi, cô tìm Đường Vãn Nguyệt trước, vẫn đỗ xe dưới bóng cây như lần trước, nhưng nửa tiếng trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Đường Vãn Nguyệt đâu.
Đầu dây bên kia, giọng quản gia vang lên đầy lo lắng: “Thiếu gia, thiếu phu nhân mất tích rồi.”
“Cái gì?” Giọng Tần Dự đột ngột cao lên, bàn tay cầm điện thoại vô thức siết chặt, các đốt ngón tay vì dùng lực mà hơi trắng bệch.
“Hôm thiếu gia rời đi, chiều hôm đó thiếu phu nhân tỉnh lại liền lái xe ra ngoài. Trước đây khi thiếu gia không ở nhà, thiếu phu nhân cũng hay ra ngoài, thường ba bốn ngày sẽ về. Nhưng hôm nay đã là ngày thứ năm rồi, tôi gọi điện cho thiếu phu nhân thì không ai nghe máy, gọi cho ngài thì ngài lại bận nên không liên lạc được... Thiếu gia, phải làm sao đây? Thiếu phu nhân sẽ không gặp chuyện gì chứ?”
Tần Dự đưa tay xoa thái dương đang đau nhức, cố gắng giữ bình tĩnh: “Tôi biết rồi, đừng hoảng, tôi lập tức trở về.”
Cúp máy, Tần Dự lập tức kết thúc cuộc họp, giao lại công việc tiếp theo cho các giám đốc trong công ty, sau đó vội vã rời Thâm Thị quay về Kinh Thị.
Vừa bước vào nhà, anh đi thẳng về phía phòng ngủ, đập vào mắt là tờ đơn ly hôn chói mắt và lá thư từ biệt.
Tần Dự đứng sững tại chỗ nhìn chằm chằm vào mấy tờ giấy trên bàn, im lặng thật lâu, sau đó mới bật ra một tiếng cười mỉa từ kẽ răng: “Ha! Ngủ xong rồi bỏ chạy? Cô ta có ý gì đây?”
Quản gia Vương đi theo phía sau vừa hay nghe thấy câu này.
Quản gia: “...”
Chưa kịp tiêu hóa, ông đã nhìn thấy tờ đơn ly hôn.
Quản gia: “...”
Chẳng lẽ... thiếu gia không được?
Nhưng ông đã trông thiếu gia từ nhỏ đến lớn, hàng năm còn kiểm tra sức khỏe, nói gì thì nói, về khoản đó chắc chắn không có vấn đề nha!
Tần Dự quay đầu nhìn quản gia đang thậm thụt như kẻ trộm: “Ông định đi đâu?”
Quản gia lập tức dừng bước, quay lại đứng nghiêm nói: “Tôi thấy thiếu gia đường xa mệt mỏi, định bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn.”
“Tôi không đói. Đã tra lịch trình của cô ấy chưa?”
Quản gia lộ vẻ khó xử: “Thiếu gia, đã tra rồi, nhưng không tìm thấy gì cả.”
Tần Dự nhíu mày sâu hơn: “Chiếc xe đó thì sao? Đã xem camera hành trình chưa?”
“Xe đã được vận chuyển về, camera hành trình cũng xem rồi, không phát hiện được manh mối gì hữu ích.” Quản gia báo cáo thật.
Tần Dự hít sâu một hơi, cố nén cơn giận trong lòng: “Đã tra địa chỉ IP phần mềm mà cô ấy dùng chưa?”
Tần Dự xé tờ đơn ly hôn, ném vào thùng rác: “Vậy thì tìm ở Kinh thị, dù phải lật tung thành phố này lên cũng phải tìm ra cô ấy!”
Quản gia: “...”
Người ta đã ký đơn ly hôn, rõ ràng là không muốn tiếp tục nữa, ngài còn tìm làm gì?
“Vâng, thiếu gia.”
...
Đường Tuyết Mị đã hứa với Đường Ngọc Tuyên là lúc gieo hạt sẽ gọi cậu về.
Nếu đã đón Đường Ngọc Tuyên, cô cũng dự định xin phép nghỉ cho Đường Vãn Nguyệt, đưa cả hai về nhà. Dù sao vài ngày nữa là nghỉ lễ, đỡ mất công đi đón thêm lần nữa.
Buổi trưa ăn xong, cô nhờ Lâm Thục Phương xin phép cho Đường Ngọc Tuyên và Đường Vãn Nguyệt nghỉ học, sau đó lái chiếc bán tải cũ phóng thẳng lên huyện.
Tới nơi, cô tìm Đường Vãn Nguyệt trước, vẫn đỗ xe dưới bóng cây như lần trước, nhưng nửa tiếng trôi qua vẫn không thấy bóng dáng Đường Vãn Nguyệt đâu.
3
0
1 tuần trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
