TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27: Thâm Thị

Đường Tuyết Mị lại hỏi: “Cha, nhà mình có bao nhiêu mẫu đất?”

Đường Kiến Quốc nghĩ một lúc: “Nhà mình có thể canh tác khoảng hơn 170 mẫu, nhưng ruộng tốt chỉ khoảng hơn 70 mẫu, phần còn lại không tốt lắm.”

Nói xong Đường Kiến Quốc đưa tay chỉ ngọn núi hoang đối diện nhà: “Con gái, thấy ngọn núi kia không?”

Đường Tuyết Mị gật đầu: “Thấy ạ, sao vậy, núi đó có gì không ổn sao?”

Đường Kiến Quốc cười ha hả: “Tuy ruộng tốt nhà mình không nhiều, nhưng ngọn núi hoang đó cũng là của nhà mình.”

Lâm Thục Phương không hiểu ông vui cái gì, núi là của mình thì đúng, nhưng núi hoang toàn đất trống, chẳng trồng được gì, có ích gì đâu?

Đường Tuyết Mị nhớ tới một trăm cây con kỷ tử mà hệ thống cho, cô đang không biết trồng ở đâu!

“Mẹ, mẹ có muốn biến ngọn núi hoang đó thành núi kho báu không?”

Lâm Thục Phương: “???”

“Biến thế nào?”

Đường Tuyết Mị: “Trong ô hạt giống dược liệu hiện tại mở được một loại, mình lên núi trồng đi.”

Lâm Thục Phương mừng rỡ: “Thế thì tốt quá, mai đi trồng luôn.”

Đường Tuyết Mị: “Không vội đâu mẹ, để ngày mai con đón hai đứa nhỏ về đã.”

...

Tại Thâm Thị, trong phòng họp rộng lớn của chi nhánh tập đoàn Tần Thị.

Bầu không khí trong phòng họp lúc này căng thẳng đến mức gần như đông cứng, không khí như bị rút cạn.

Ánh sáng từ máy chiếu chập chờn rọi trên tường, những con số và biểu đồ nhảy múa, dưới bầu không khí nghiêm trọng này chúng lại càng trở nên lạnh lẽo và máy móc.

Các trưởng bộ phận lần lượt báo cáo công việc, âm thanh vang vọng trong phòng họp, thỉnh thoảng kèm theo tiếng lật giấy khẽ khàng, tạo thêm vẻ đơn điệu cho sự tĩnh lặng ấy.

Tần Dự ngồi ngay ngắn ở ghế chủ tọa, thân mình hơi ngả ra sau, ngón tay khẽ gõ lên tay ghế, nhịp điệu trầm ổn như gõ thẳng vào lòng mọi người, mỗi tiếng vang đều khiến dây thần kinh mọi người căng lên, không ai dám lơ là.

“Dừng lại, đoạn vừa rồi cậu nói, có điều tra số liệu chưa?”

Loại phương án vớ vẩn này mà cũng dám mang ra báo cáo sao?

Nhân viên đang trình bày lập tức cứng họng, cả phòng họp rơi vào một sự im lặng kỳ dị.

Đột nhiên tiếng điện thoại rung vang lên, phá tan bầu không khí ngột ngạt. Âm thanh tuy không lớn nhưng trong sự tĩnh lặng này lại trở nên chói tai.

Lông mày Tần Dự lập tức nhíu lại, ánh mắt sắc lạnh quét về nơi phát ra âm thanh.

Trợ lý nhanh mắt nhận ra đó là điện thoại của tổng giám đốc đang rung, vội cúi đầu nhìn màn hình hiển thị: là quản gia Vương gọi đến.

Trợ lý cầm máy bước nhanh đến bên Tần Dự, hơi cúi người nhỏ giọng nói: “Sếp, là quản gia Vương.”

Nghe đến ba chữ “quản gia Vương”, gương mặt vốn bình tĩnh như núi của Tần Dự khẽ biến đổi.

Một cảm giác căng thẳng khó tả len lỏi nơi chân mày, trong ánh mắt lạnh lùng lại thoáng qua một tia mong đợi khó nhận ra.

Chẳng lẽ Đường Tuyết Mị muốn thông qua quản gia Vương tìm anh?

Đã mấy ngày rồi, sao bây giờ cô mới chịu liên lạc?

Anh khẽ ho một tiếng, cầm lấy điện thoại, nhìn mọi người trong phòng họp: “Tạm dừng họp, mọi người nghỉ mười phút.”

Nói xong anh đứng dậy rời khỏi phòng, thuận tay khép cửa lại.

Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, mọi người trong phòng họp đồng loạt thở phào.

“Chết tiệt, khí thế của sếp đáng sợ quá...”

“Cảm giác anh ấy không được vui, không biết vì sao?”

Một người đàn ông nghe vậy lập tức ghé tai buôn chuyện: “Nghe nói là giận dỗi với vợ, mấy ngày nay bà chủ không thèm để ý đến sếp của chúng ta.”

“Hả? Thật không? Sếp kết hôn lúc nào vậy?”

“Cái này mà cũng không biết à? Sếp đã cưới hơn nửa năm rồi...”

3

0

1 tuần trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.