TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 18
Thế giới 1 - Chương 18: Chị dâu trưởng cực phẩm

Ngụy Thục Hương lại không cảm thấy mình bị chị nói qua loa cho xong chuyện. Đối với việc đi học, cô bé cũng không quá cố chấp. Nhưng được chị gái an ủi, cô bé rất hưởng thụ, liền vươn tay ra ôm lấy Xuân Miên: "Hi hi, em tin chị cả. Chị cả nói sẽ tốt hơn thì nhất định sẽ tốt hơn."

---

Ngày hôm sau, Xuân Miên dậy sớm chuẩn bị lên núi xem xét một chút. Kết quả vừa ăn sáng xong, cầm dụng cụ chuẩn bị ra cửa thì bác cả và bác dâu họ Ngụy đã đến. Đi sau họ là anh họ Ngụy Khải Hải.

Ngụy Khải Hải năm nay mười bảy tuổi, hơn Ngụy Thục Hương một tuổi, miễn cưỡng học xong cấp hai. Người nông dân chân chất không có cách nào khác, Ngụy Khải Hải lại là người ăn nói vụng về, không lanh lợi, người thì gầy nhom. Trong thành có đợt tuyển công nhân, cậu có đi đăng ký, thi cử nhưng đều không qua. Việc đồng áng thì càng làm không được bao nhiêu đã mệt đến không đứng thẳng lưng nổi. Bác cả họ Ngụy đã sầu đến bạc nửa mái đầu.

Có lúc ông định cho Ngụy Khải Hải theo ông Ngụy học nghề mộc, nhưng Ngụy Khải Hải thật sự không có năng khiếu. Sau khi làm hỏng rất nhiều gỗ của ông Ngụy, cuối cùng cậu cũng đóng được một cái ghế dài, kết quả lại là một cái ghế chân cao chân thấp.

Bác cả ngày đêm sầu muộn. Nếu con trai ông là một kẻ lười biếng, ông đã sớm đánh gãy chân nó rồi. Đằng này, nó chỉ là gầy yếu, không có sức lực, cũng chẳng có tài cán gì.

Giờ thấy bên nhà Xuân Miên hình như đang làm ăn gì đó, lại còn tự học y thuật, bác cả cảm thấy có thể thử để Ngụy Khải Hải đi theo con đường này. Đương nhiên, đi theo con đường chính thức thì chắc chắn không được. Hồi ông cụ còn sống cũng đã bắt đám cháu học thuộc lòng bài vè thuốc, kết quả Ngụy Khải Hải học thuộc câu dưới thì quên câu trên. Nghĩ bụng chắc nó cũng không có năng khiếu, nên ý của bác cả là muốn để Ngụy Khải Hải làm chân chạy vặt cho Xuân Miên.

"Bác cũng biết chuyện này có thể sẽ làm khó con, nhưng bác thật sự không còn cách nào khác. Chẳng lẽ lại trơ mắt nhìn em nó sau này không có kế sinh nhai, không nuôi nổi bản thân rồi chết đói hay sao, ai..." Bác cả thật ra cũng hơi xấu hổ khi đến nhà, nhưng làm cha làm mẹ, ai lại nỡ lòng nhìn con mình không có đường sống, sau này chết đói chứ?

"Thục Mai à, bác dâu biết con bây giờ vừa mới bắt đầu, bác dâu đành mặt dày một phen, cầu xin con. Mong là lúc con vừa khởi nghiệp có thể dắt díu Khải Hải theo với." Bác dâu cũng bất chấp mặt mũi, cùng chồng kẻ xướng người hoạ.

Bên nhà Xuân Miên mới chỉ ở giai đoạn khởi đầu, vẫn còn đang "phá hoại lương thực". Bà Ngụy ngày nào cũng sầu não, không hiểu sao vợ chồng bác cả lại tin tưởng Xuân Miên một cách khó hiểu như vậy.

Cả nhà Xuân Miên đều không hiểu nổi. Thực ra đây là do bà nội Ngụy đã "tẩy não" cho gia đình bác cả, nói rằng học y có tương lai, sau này Xuân Miên chắc chắn sẽ không thể kém được, vân vân và mây mây. Bị "tẩy não" gần hai tháng, cả nhà bác cả đều đã tin sái cổ.

Đương nhiên, việc vợ chồng bác cả đến nhà cũng là do bà nội Ngụy chỉ bảo. Sau khi ông nội Ngụy qua đời, bà nội đến ở cùng nhà bác cả. Hai nhà là hàng xóm láng giềng, trước đây lúc bà nội mang sách sang đã từng gặp Xuân Miên. Bà cảm thấy đứa cháu này sau khi trải qua chuyện ly hôn dường như đã trở nên chững chạc hơn, trên người toát ra một khí chất khiến người khác bất giác cũng bình tĩnh theo.

Bà nội Ngụy thời trẻ cũng đã từng đọc qua mấy quyển sách, biết mặt chữ. Hơn nữa, ông nội Ngụy cũng là người có tầm nhìn xa nên bà cũng theo đó mà mở mang được không ít kiến thức. Bà cảm thấy Xuân Miên không phải là vật trong ao. Hơn nữa, ở thời buổi này, một cô gái có thể thật sự nhẫn tâm ly hôn để sống một mình cũng không phải là người tầm thường có thể làm được. Bà nội Ngụy cảm thấy, cậu cháu trai chẳng làm nên trò trống gì của mình, Ngụy Khải Hải, biết đâu có thể tìm được một con đường mới bên cạnh Xuân Miên.

"Thục Mai yên tâm, con cứ việc sai bảo Tiểu Hải là được. Chúng ta cũng không để Tiểu Hải đi theo con học không công. Sau này nhà bác mỗi tháng sẽ cho con năm đồng, hai mươi cân lương thực, hai cân thịt heo. Còn lương thực, nhà bác có gạo ngon thì đưa gạo ngon, không có thì đưa gạo thường, con đừng chê bác nhé." Thấy Xuân Miên không nói gì, bác cả trong lòng cũng có chút hoảng hốt.

Thật ra bây giờ ông cũng đang trong tình thế có bệnh thì vái tứ phương, chỉ muốn tìm cho Ngụy Khải Hải một con đường sống. Đứa nhỏ đã mười bảy tuổi rồi mà tương lai vẫn mờ mịt. Qua hai mươi tuổi là có thể xem mắt đối tượng trong thôn rồi. Nếu Ngụy Khải Hải cứ mãi như thế này, sau này e là đến việc cưới vợ cũng khó. Bọn họ không tính toán cho nó thì còn biết làm sao bây giờ?

Nghe xong lời của vợ chồng bác cả, bà Ngụy đã sợ ngây người. Đây là thấy một người phá hoại lương thực chưa đủ, còn định gửi thêm một người nữa đến hay sao? Không được, tim bà lại bắt đầu đau. Chẳng buồn để tâm đến việc có người ngoài ở đó, bà Ngụy ôm ngực quay người về phòng.

Bác dâu nhìn theo, vẻ mặt đầy dấu chấm hỏi.

Ông Ngụy thì có chút xấu hổ, đương nhiên ông biết vợ mình đang nghĩ gì. Nhưng ông không nói toạc ra là được, giữ cho bà chút thể diện, đỡ bị người ta chê cười. Tuy không biết tại sao nhà anh cả lại tin tưởng Xuân Miên một cách khó hiểu như vậy, nhưng người ta đã tin, ông Ngụy cũng sẽ không ở giữa gây khó dễ. Chỉ là chuyện này dù sao cũng là đi theo Xuân Miên, vẫn cần cô gật đầu mới được.

"Thục Mai, con thấy thế nào?" Ông Ngụy gõ nhẹ vào chiếc tẩu thuốc bằng tre, khẽ hỏi một câu.

Lúc ông Ngụy hỏi, Xuân Miên đang nhìn Ngụy Khải Hải. Cậu bé có lẽ đã trải qua nhiều thất bại nên tinh thần có chút uể oải, đầu cúi gằm, trông rất ủ rũ. Trong ký ức của Ngụy Thục Mai, người em họ này cũng là một người trầm tính, không thích nói chuyện. Ngày thường gặp nhau cũng chỉ cười một cái rồi đi mất. Tính tình trầm mặc, có lẽ sẽ chịu được sự cô đơn. Học y mà không có chút kiên nhẫn thì không được, cho dù chỉ là trợ thủ.

6

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.