TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 8

Vậy mới nói, giá trị nhan sắc cũng góp phần tăng điểm rất nhiều.

Ài, người trẻ tuổi làm gì không được, một hai cứ phải mê gái đẹp làm gì, như vậy rất dễ gặp phải bi kịch đó!

Độ hảo cảm của cậu bé đáng yêu là 30.

Bởi vì “chị gái xinh đẹp” này vừa mới giúp cậu bé, lại thể hiện thái độ hữu hảo với cậu bé, nên coi như đây là một con số rất bình thường.

Số điểm nguy hiểm là 90, một khi vượt qua con số này, chắc chắn sẽ xông thẳng tới kết cục yêu đương.

Mặc kệ thế nào, như vậy đúng là tiện hơn rất nhiều. Tô Lạc chân thành nói cảm ơn trong lòng: [Cảm ơn cậu nha.]

[Không cần khách khí, nói thế nào thì chúng ta cũng đang hợp tác với nhau, duy trì mối quan hệ tốt là nên làm.]

Hệ thống vẫn lý trí như cũ.

Nhưng Tô Lạc cũng không có quá nhiều yêu cầu với nó, ít nhất là đối phương không có ác ý làm khó cô. Hiện tại, cô cũng đã hiểu được giả thiết cơ sở của “Nhiệm vụ liếʍ cẩu”. Nhưng suy nghĩ nhiều cũng là vô ích, tóm lại cứ phải thử từ dễ tới khó rồi mới nắm chắc.

Vì để em trai có thể sống tiếp, chẳng sợ gian nan cũng phải cắn răng xông lên.

Trong bất tri bất giác, thang máy đã xuống tới tầng một.

Thiếu niên nắm tay cậu bé bước ra ngoài trước, Tô Lạc đi sát theo sau, đi được một lúc thì hai bên tách ra hai đường. Dù sao cũng chỉ là một hồi bèo nước gặp nhau.

Nhưng trước khi rời đi, thiếu niên vẫn không nhịn được mà quay đầu liếc nhìn Tô Lạc một cái.

Ôm tâm thái thử nghiệm, cô cũng nhìn về phía đối phương tên Trì Xán kia rồi nhoẻn miệng cười. Thiếu niên lại đỏ mặt, con số trên đầu cậu ấy cũng từ 60 biến thành 65.

[Chúc mừng cô đã thành công liếʍ được Trì Xán.]

[... Coi như tôi xin cậu đi, có thể chặn cái tiếng nhắc nhở này lại được không? Tôi chỉ cần thấy độ hảo cảm của bọn họ là được rồi.]

[Lý do?]

[Sẽ có người ác ý nói tôi dùng cách này để tăng số chữ.]

[... Được rồi.]

Ước chừng qua nửa tiếng sau, Tô Lạc mua đồ ăn trở về, sau đó tốn thêm khoảng một tiếng, nấu ra một bàn đồ ăn phong phú.

Bởi vì từ nhỏ đã quen chăm sóc em trai, nên tay nghề nấu nướng của cô cũng coi như không tệ. Dù chẳng thể sánh được với đầu bếp chuyên nghiệp, nhưng chí ít cũng đạt mức trung bình khá. Những món hôm nay cô nấu đều là món tủ của mình.

Đã là liếʍ thì phải lấy thái độ cố gắng hết sức ra làm.

Khoảng sáu giờ, Trần Lăng Phong đúng giờ bước vào cửa, khi không được ai đó đón tiếp bằng “cái ôm đầy nhiệt tình” như mọi khi, anh có chút không vui mà lên tiếng gọi: “Thẩm Tĩnh, anh tới rồi.”

Không sai, anh ta vẫn luôn gọi thẳng tên của nguyên chủ.

“Em ở trong bếp.” Tô Lạc đứng trong bếp nói vọng ra: “Chờ em một chút, em sắp xong rồi.”

Trần Lăng Phong có khuôn mặt tuấn tú, dáng người cao ráo thoáng nhíu mày. Anh đi qua phòng khách tới thẳng nhà ăn, sau đó kinh ngạc phát hiện trên bàn là các món đồ ăn phong phú.

Anh cho rằng Thẩm Tĩnh bảo nấu cơm cho mình ăn chính là làm mấy món cơm nhà đơn giản, không ngờ cô lại làm ra một bàn “rầm rộ” như thế. Nhìn qua thì trông cũng không tệ.

Trong một khoảnh khắc, anh có hơi nghi ngờ là đối phương đã lén đặt đồ ăn ngoài để lừa mình. Dù gì chuyện như vậy cũng đã từng xảy ra, đám tình nhân kia đã làm ra trò này không ít lần.

6

0

2 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.