TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

Giọng nói rất có từ tính của Trần Lăng Phong truyền từ đầu bên kia điện thoại tới: “Sao hôm nay lại muốn tự nấu cơm?”

“À, chỉ là đột nhiên muốn nấu chút gì đó cho anh ăn, không được ạ?” Tô Lạc trả lời bằng giọng điệu có chút nũng nịu.

Cô vừa nói, vừa cẩn thận nhớ lại ký ức trong khoảng thời gian ở chung của hai người.

Rất tốt! Bọn họ chưa từng nói gì về chuyện nấu cơm, cho nên cô không cần sợ sẽ bị lộ tẩy. Kỳ thật hai người rất ít khi nói chuyện với nhau, phần lớn thời gian ở cùng đều là mua mua mua và “khụ khụ khụ”.

Suy cho cùng, đều là nguyên chủ đắm chìm trong thứ tình yêu mà cô ấy tự cho là hạnh phúc, cũng như những kɧoáı ©ảʍ vật chất mà Trần Lăng Phong mang lại. Còn Trần Lăng Phong thì không hề có hứng thú nghiêm túc xây dựng tình cảm với một món đồ chơi như cô ấy.

“...”

Trần Lăng Phong ở đầu bên kia điện thoại im lặng một lúc.

Nhưng vào đúng lúc này, “Hệ Thống Liếʍ Cẩu” tự xưng đã phát ra tiếng nhắc nhở:

[Chúc mừng cô đã thành công liếʍ được Trần Lăng Phong.]

[... Liền này?]

[Không thì sao? Liên tục thông báo cô kiếm được bao nhiêu “điểm liếʍ cẩu” trong mấy giờ liền à? Phiền chết đi được.]

[... Cậu lười quá rồi đó!]

[Tóm lại cô cứ tận tình mà liếʍ đi, cuối cùng sẽ dựa vào tổng thành tích của cô ở thế giới này để chấm điểm. Cố lên nha!]

[... Thôi được rồi.]

Tô Lạc cẩn thận nghĩ lại, nếu thật sự có thông báo kiểu thống kê điểm liếʍ cẩu gì đó, rồi đổi được bao nhiêu "điểm tích lũy liếʍ cẩu"... Nghe thôi đã thấy phiền. Thôi kệ, chỉ cần để cô biết mình liếʍ thành công là đủ rồi.

“Được, vậy tối nay anh có cần đem gì qua không? Rượu vang đỏ? Hoa tươi?” Trần Lăng Phong hỏi lại.

“Không cần đâu, tối nay chúng ta sẽ ăn đồ Trung.” Giọng nói của Tô Lạc mang theo ý cười: “Anh chỉ cần mang cái bụng rỗng tới để ăn là được rồi. Vậy nha anh yêu, tối nay gặp nha!”

[Chúc mừng cô đã thành công liếʍ được Trần Lăng Phong.]

Hệ thống lại lên tiếng nhắc nhở.

“... Ừ, tối nay gặp.”

“Moa! Yêu anh!” Tô Lạc học theo giọng điệu của nguyên chủ nói lời tạm biệt, rồi ghét bỏ tắt điện thoại.

Cô đã bị ngữ điệu vừa rồi của mình làm cho ghê tởm tới mức nói không nên lời luôn rồi.

[Trời ạ, tha cho tôi đi mà, ước chừng cả đời này tôi cũng chưa từng nũng nịu như vậy đâu!]

Nhưng nghĩ lại thì cũng bình thường thôi. Có câu “Làm mẹ sẽ trở nên mạnh mẽ hơn”, từ nhỏ cô và em trai đã mồ côi cha mẹ, có thể nói cô chính là một nửa người mẹ của em trai.

10

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.