0 chữ
Chương 3
Chương 3
[Tùy cô.]
[Hở?]
[Yêu cầu của nhiệm vụ rất đơn giản, chỉ cần cô chịu khó đi liếʍ là xong. Cô muốn liếʍ Trần Lăng Phong, liếʍ ba của Trần Lăng Phong hay thậm chí liếʍ luôn ông nội nhà người ta cũng đều tuỳ ý. Chỉ là, đối tượng càng ưu tú, phần thưởng cuối cùng sẽ càng hậu hĩnh.]
[Tiêu chuẩn của “ưu tú” là gì?]
[Tiêu chuẩn bình thường: Có tiền, có thế, có tài, có sắc... Tóm lại chính là có tư cách bị liếʍ.]
[Thật là thực tế.]
[Rất dễ hiểu mà, đúng không?]
Tô Lạc nghĩ thầm: [Đúng là như thế.]
Cô nhìn lướt qua cuộc đời của nguyên chủ, phát hiện “Người đàn ông ưu tú nhất” mà cô ấy quen được chính là Trần Lăng Phong. Vì thế cô vui vẻ quyết định... Liếʍ anh ta!
Mới vừa hạ quyết tâm, Tô Lạc đã nghe thấy di động trên giường vang lên một tiếng, là tiếng thông báo của phần mềm trò chuyện.
Tô Lạc đứng dậy đi tới mép giường, cúi người xuống cầm di động lên, mở khóa rồi nhìn thử.
Là tin nhắn do Trần Lăng Phong gửi tới...
[Tối nay anh tới, đại khái khoảng sáu giờ.]
Giữa bọn họ vẫn luôn như vậy, đều là Trần Lăng Phong quyết định lúc đến lúc đi, chứ chưa từng hỏi nguyên chủ có tiện hay không. Lúc cô ấy đang hành kinh hoặc bị ốm, vị Trần đại thiếu này chưa từng tới.
Làm gì có ai yêu đương mà lại như vậy chứ?
Cho nên mới nói, là phụ nữ thì đừng nên quá ngây thơ cũng đừng quá ngốc.
Nhưng mà, tối nay đến cũng tốt, vừa lúc cô đang không biết “Liếʍ” là phải làm thế nào. Hệ thống hố cha kia cũng nói hy vọng cô có thể dựa vào tình hình thực tế mà tìm ra quy tắc, vừa vặn, cứ coi Trần đại thiếu như người công cụ là được rồi.
Vì thế Tô Lạc quả quyết nhắn lại.
[Được, em chờ anh.]
Dựa theo quá trình bình thường, sau khi Trần Lăng Phong tới thì sẽ dẫn nguyên chủ đi ăn một bữa tiệc lớn trước... Hình như đều là do nguyên chủ đọc trên tạp chí rồi lựa chọn nhà hàng cao cấp. Sau khi hai người cơm no rượu say xong, sẽ cùng nhau trở về hưởng thụ một đêm vừa nhiệt tình vừa nồng cháy.
Nhưng phàm là đàn ông thì trong lòng đều sẽ có khát vọng được phụ nữ “yêu như mối tình đầu” nhỉ?
Giây tiếp theo, Trần Lăng Phong lại gửi tin nhắn tới.
[Đêm nay muốn đi đâu ăn cơm?]
Tô Lạc suy nghĩ, sau đó nhắn lại: [Không đi đâu hết, để em nấu cho.]
Sau khi cô gửi xong, một lúc lâu sau vẫn không có tin nhắn đáp lại. Sau đó, điện thoại báo hiệu có cuộc gọi tới.
Tô Lạc nhìn hai chữ “Anh yêu” sáng lên trên màn hình điện thoại, hơi nhíu mày rồi ấn bắt máy: “A lô?”
[Hở?]
[Yêu cầu của nhiệm vụ rất đơn giản, chỉ cần cô chịu khó đi liếʍ là xong. Cô muốn liếʍ Trần Lăng Phong, liếʍ ba của Trần Lăng Phong hay thậm chí liếʍ luôn ông nội nhà người ta cũng đều tuỳ ý. Chỉ là, đối tượng càng ưu tú, phần thưởng cuối cùng sẽ càng hậu hĩnh.]
[Tiêu chuẩn của “ưu tú” là gì?]
[Tiêu chuẩn bình thường: Có tiền, có thế, có tài, có sắc... Tóm lại chính là có tư cách bị liếʍ.]
[Thật là thực tế.]
[Rất dễ hiểu mà, đúng không?]
Tô Lạc nghĩ thầm: [Đúng là như thế.]
Cô nhìn lướt qua cuộc đời của nguyên chủ, phát hiện “Người đàn ông ưu tú nhất” mà cô ấy quen được chính là Trần Lăng Phong. Vì thế cô vui vẻ quyết định... Liếʍ anh ta!
Mới vừa hạ quyết tâm, Tô Lạc đã nghe thấy di động trên giường vang lên một tiếng, là tiếng thông báo của phần mềm trò chuyện.
Là tin nhắn do Trần Lăng Phong gửi tới...
[Tối nay anh tới, đại khái khoảng sáu giờ.]
Giữa bọn họ vẫn luôn như vậy, đều là Trần Lăng Phong quyết định lúc đến lúc đi, chứ chưa từng hỏi nguyên chủ có tiện hay không. Lúc cô ấy đang hành kinh hoặc bị ốm, vị Trần đại thiếu này chưa từng tới.
Làm gì có ai yêu đương mà lại như vậy chứ?
Cho nên mới nói, là phụ nữ thì đừng nên quá ngây thơ cũng đừng quá ngốc.
Nhưng mà, tối nay đến cũng tốt, vừa lúc cô đang không biết “Liếʍ” là phải làm thế nào. Hệ thống hố cha kia cũng nói hy vọng cô có thể dựa vào tình hình thực tế mà tìm ra quy tắc, vừa vặn, cứ coi Trần đại thiếu như người công cụ là được rồi.
Vì thế Tô Lạc quả quyết nhắn lại.
Dựa theo quá trình bình thường, sau khi Trần Lăng Phong tới thì sẽ dẫn nguyên chủ đi ăn một bữa tiệc lớn trước... Hình như đều là do nguyên chủ đọc trên tạp chí rồi lựa chọn nhà hàng cao cấp. Sau khi hai người cơm no rượu say xong, sẽ cùng nhau trở về hưởng thụ một đêm vừa nhiệt tình vừa nồng cháy.
Nhưng phàm là đàn ông thì trong lòng đều sẽ có khát vọng được phụ nữ “yêu như mối tình đầu” nhỉ?
Giây tiếp theo, Trần Lăng Phong lại gửi tin nhắn tới.
[Đêm nay muốn đi đâu ăn cơm?]
Tô Lạc suy nghĩ, sau đó nhắn lại: [Không đi đâu hết, để em nấu cho.]
Sau khi cô gửi xong, một lúc lâu sau vẫn không có tin nhắn đáp lại. Sau đó, điện thoại báo hiệu có cuộc gọi tới.
Tô Lạc nhìn hai chữ “Anh yêu” sáng lên trên màn hình điện thoại, hơi nhíu mày rồi ấn bắt máy: “A lô?”
9
0
3 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
