TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

"Hì hì." Tô Lạc cười khúc khích rồi nói: "Anh đẹp trai thế này, chỉ cần gọi một tiếng "chị" thôi là chắc chắn dì ấy sẽ vui như nở hoa. Đến lúc đó tụi mình mới dễ mặc cả. Biết đâu còn được bớt mấy trăm tệ nữa ấy chứ!"

Tạ Du: “...” Cho nên, anh phải vì vài trăm tệ bạc lẻ mà “bán sắc” à? Đùa à? Anh là con của nhà họ Tạ...

Mười phút sau.

“Chào chị ạ.” Tạ Du mỉm cười, lễ phép chào hỏi.

Ừ, cuối cùng vẫn phải vì năm đấu gạo mà cúi đầu chịu thua!

Có lẽ, đây cũng xem như một kiểu... Trưởng thành rồi nhỉ?

Anh để ý đến căn hộ trên tầng cao nhất của dì chủ nhà. Nói thật thì diện tích không lớn, nhưng có sẵn một sân thượng khá rộng. Tuy bừa bộn chút, nhưng cảnh quan nhìn ra ngoài cũng ổn.

Tuy Tạ Du không có nhiều hiểu biết thực tế, nhưng ít nhất cũng biết với “mức lương” hiện tại của mình, thuê được chỗ như vậy đã là quá tốt, không nên kén chọn quá nhiều.

Hơn nữa, sau khi “đồng nghiệp tốt” phát hiện anh có ý định thuê, đã lập tức phát huy sức mạnh mặc cả, giúp anh ép giá từ 3700 xuống còn 3200 tệ.

Khụ, tất nhiên, trong quá trình đó, anh cũng rất hợp tác mà gọi vài tiếng “Chị”.

Vậy là, chuyện thuê nhà chính thức được chốt lại.

Dì chủ nhà đưa ra hợp đồng mẫu đã soạn sẵn để họ điền, vừa đưa vừa lẩm bẩm: “Mấy người trẻ tuổi này đúng là giỏi mặc cả thật đó. Nếu không phải gần đây chẳng ai thuê, thì chị không đồng ý với giá này đâu. Người thuê trước chị còn lấy 4000 cơ mà.”

Tạ Du chỉ cười không nói. Thật ra là anh cũng không biết phải nói gì cả.

Tô Lạc cười tươi rói trả lời: “Chị không thể nghĩ như vậy được, nhà để trống một ngày là lỗ mất một ngày, có người vào ở là mỗi ngày chị đều có lời!”

“Bây giờ Tiểu Thẩm đã dẻo miệng hơn trước nhiều rồi đó.” Dì chủ nhà cười nói: “À đúng rồi, em tính dọn về sống với bạn trai à?”

“Hả?” Tô Lạc ngớ ra, rồi lắc đầu: “Chị hiểu nhầm rồi, đây là đồng nghiệp của em. Em đang sống với bạn trai ở chỗ khác cơ.”

“À à.” Dì chủ nhà nghe vậy thì có hơi lúng túng, nhưng cũng không hỏi thêm gì nữa.

Tạ Du thầm thở phào một hơi. Thật lòng mà nói, anh đúng là không biết nên đối phó sao cho phải với kiểu người vừa nói nhiều vừa “tự cho mình là quen thuộc” rồi thích hỏi thăm chuyện của người khác như vậy. Tuy không phải người xấu, nhưng anh cũng chẳng thấy thoải mái nổi.

Đôi bên lần lượt ký tên vào hợp đồng.

Theo quy định trong hợp đồng, Tạ Du phải trả ngay ba tháng tiền nhà cộng thêm một tháng tiền cọc, tổng cộng 12.800 tệ.

Dì chủ nhà đưa thông tin tài khoản ngân hàng của mình cho anh.

Tạ Du lấy điện thoại ra chuyển khoản, nhưng rồi, sắc mặt anh dần trở nên khó coi. Ba mẹ đã khóa thẻ của anh rồi. Trong thẻ nhận lương lại không có đủ 10.000 tệ. Nói cách khác, anh không đủ tiền trả!

Nhưng bây giờ mọi chuyện đã bàn xong, hợp đồng cũng đã ký, mà Tô Lạc còn vất vả giúp anh mặc cả sớm giờ. Giờ mà nói không thuê nữa... Chắc chắn ai cũng không vui nổi.

Chết tiệt, sao anh lại không kiểm tra trước chứ!

Hay là mượn tạm tiền của ai đó? Nhưng thứ nhất, anh không “hòa hợp với tập thể” nên cũng không có được mấy người bạn, mà anh cũng không mở lời nổi. Thứ hai, anh tin chắc rằng... Nhưng đối tượng mà mình có thể vay tiền được đều đã bị người nhà "nhắc nhở", nên có hỏi thì hơn tám phần cũng là vô ích.

Dì chủ nhà đợi mãi chưa thấy tiền vào tài khoản thì thuận miệng hỏi một câu: “Sao vậy?”

Tạ Du: “...” anh im lặng không nói, sắc mặt cũng dần trở nên lúng túng.

Tô Lạc nhìn mặt đoán ý, chớp chớp mắt, sau đó cô đột nhiên gõ đầu một cái, nói: “Đúng rồi, anh có thể giúp tôi một chuyện được không?”

Tạ Du nghiêng đầu nhìn cô: “?”

“Tôi có một cái thẻ định hủy, nhưng trong đó còn có chút tiền. Hay là tôi thanh toán tiền nhà cho anh, rồi anh lại chuyển tiền tới một tấm thẻ khác cho tôi nhé? Hình như hai đứa mình dùng cùng ngân hàng, chuyển nội bộ sẽ không bị mất phí.”

8

0

2 tháng trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.