TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

Tô Lạc vừa mặc áo khoác, vừa cùng Tạ Du đi ra ngoài: “Số tiền thuê nhà cao nhất mà anh có thể trả được là bao nhiêu?”

“À...” Tạ Du cúi đầu tự hỏi: “Bảy ngàn tám?”

Tô Lạc: “...”

“Sao vậy?” Tạ Du nhạy bén nhận ra có lẽ mình đã nói sai.

“À thì...” Tô Lạc lộ ra vẻ do dự, cẩn thận hỏi: “Đầu tiên tôi muốn nói rõ, tôi không phải đang cố ý dò hỏi tiền lương của anh. Chỉ là... Ừm, tóm lại, anh có thể nói cho tôi biết một tháng anh kiếm được bao nhiêu không?”

Tạ Du không có trăn trở gì về điều này, nên sảng khoái nói ra lương tháng ông chủ cho mình.

“Vậy à...” Tô Lạc lại hỏi: “Vậy anh còn đầu thu nào khác không?”

Tạ Du ngẫm nghĩ rồi lắc đầu.

“Nếu thế, suy xét tới các mặt khác, tốt nhất là tiền thuê nhà không nên vượt quá một phần ba lương tháng.” Tô Lạc giải thích: “Tuy ông chủ không để ý tới việc thi thoảng chúng ta ăn chút bánh kem hay điểm tâm trong tiệm, nhưng mấy thứ này cũng không thể ăn thay cơm được. Ngoại trừ cơm ra, chắc chắn anh còn những mặt khác phải bỏ tiền. Tóm lại, chúng ta cứ định mức thuê nhà ở khoảng 3000 đi. Cao nhất không thể vượt quá 3500.”

“Được.” Tạ Du biết nghe lời phải. Phàm là chuyện không vi phạm nguyên tắc cá nhân, trước giờ anh đều rất thoải mái. Đặc biệt là bây giờ người ta còn đang nhiệt tình và thật lòng muốn giúp đỡ mình.

“Vấn đề thứ hai, anh có chấp nhận được việc ở ghép không?” Tô Lạc nghiêng đầu: “Tôi cảm thấy, ừm, anh không giống như người có thể chấp nhận được chuyện này.”

Tạ Du gật đầu: “Cô nói đúng.”

Anh là người rất coi trọng không gian riêng tư. Cho nên chuyện ở ghép, hay không gian dùng chung gì đó... Xin miễn cho kẻ bất tài này!

“Vậy thì có hơi khó rồi đấy.” Tô Lạc vừa tự hỏi vừa nói: “Vì quanh đây có khá nhiều chung cư cao cấp, nên tiền thuê nhà đều rất đắt. Nếu anh muốn thuê kiểu một phòng ngủ một phòng khách, ít nhất cũng phải mất tới năm, sáu ngàn.” Cô nghĩ nghĩ, lại hỏi: “Khoảng thời gian nhiều nhất mà anh có thể chấp nhận được khi đi đường là bao nhiêu?”

“Ý của cô là?” Tạ Du như hiểu được gì đó.

“Ý của tôi là, chúng ta đừng thuê ở gần đây, mà hãy ra khỏi khu này.” Tô Lạc trả lời: “Sau đó mỗi ngày lại ngồi tàu điện ngầm đi đi về về.” Cô giải thích: “Giờ vào làm của chúng ta tương đối muộn, tôi nhớ rõ của anh là 10 rưỡi đúng không? Nói vậy, anh có thể tránh được giờ cao điểm. Coi như ngồi tàu điện ngầm cũng không tới mức phải chen lấn.”

“Thì ra là thế.” Tạ Du lại gật đầu, nghĩ thầm không ngờ thuê nhà cũng là việc cần phải có kiến thất. Anh nghĩ tới thời gian làm việc và nghỉ ngơi hàng ngày của mình rồi trả lời: “Trong vòng một giờ, một chuyến.”

“Ok!” Tô Lạc lập tức mỉm cười: “Vậy thì tôi có một đề cử không tệ.” Dứt lời, cô ngoắc ngón tay với Tạ Du, cười hì hì nói: “Đi, chúng ta đi ngồi tàu điện ngầm.”

Tiệm cà phê sách nằm trên tuyến đường rất tiện lợi, ở ngay gần trạm tàu điện ngầm.

Tuy xuất thân từ đại thiếu gia nhà giàu, nhưng Tạ Du còn không tới mức ngay cả tàu điện ngầm cũng chưa từng ngồi, nên không tới mức xảy ra chuyện “buồn cười” gì. Ngồi ước chừng 40 phút, hai người ra khỏi trạm.

Đều là khu vực gần tàu điện ngầm, nhưng nơi họ vừa tới rõ ràng “vắng vẻ” hơn một chút. Dù không náo nhiệt và sầm uất như chỗ cũ, nhưng chắc chắn cũng không đến mức hoang vu hẻo lánh.

“Bên này.” Tô Lạc vừa dẫn đường theo ký ức của nguyên chủ, vừa giải thích với Tạ Du: “Kỳ thật nói tới thuê nhà, tiện nhất vẫn là thông qua giới. Ý tôi là tìm mấy bên môi giới uy tín ấy, chứ tìm mấy “cò con” nhỏ lẻ thì rất dễ gặp chuyện như ôm tiền cọc rồi biến mất.”

“Cho nên bây giờ cô muốn dẫn tôi đi tìm môi giới?” Tạ Du hỏi.

“Không, tuy mối giới đúng là tiện hơn thật, nhưng họ sẽ thu phí, thường là bằng với một tháng tiền nhà.” Tô Lạc lắc đầu: “Nếu như có thể thuê thẳng với chủ nhà thì chắc chắn sẽ vừa tiện vừa tiết kiệm hơn.”

Cô giơ tay chỉ về phía trước: “Trước đây tôi từng thuê nhà ở gần đây, chủ nhà là một dì ngoài bốn mươi, cả khu đó gần như đều là của dì ấy.”

“Đợi lát nữa gặp dì ấy, anh nhớ phải gọi là “chị” đấy.” Tô Lạc dặn dò.

Tạ Du: “?”

6

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.