0 chữ
Chương 25
Quyển 1 - Chương 25
Phương Trường Viên nhìn Lôi Hình từ trên xuống dưới nhưng chẳng đoán ra hắn ta có ý đồ gì. Có điều, y rất thích thú với việc tìm niềm vui trên nỗi đau của người khác.
"Hay đấy. Anh ta cứ bị Văn Ngọc cắm sừng mãi. Cậu nói cho anh ta biết, làm vậy là đang cứu anh ta."
Nghe mới đường hoàng làm sao! Nếu Thượng Thời và Đậu Văn Ngọc không có chút quan hệ nào, Phương Trường Viên không tìm được niềm vui từ Thượng Thời, có lẽ y còn vui vẻ đứng ngoài xem Thượng Thời bị cắm sừng ấy chứ.
Tuyệt đại đa số mọi người đều không thể chịu đựng được chuyện bị cắm sừng, trừ phi là Ninja Rùa siêu cấp.
...
Thượng Thời đứng chờ xe bên đường. Mỗi đợt gió lạnh thổi qua, anh lại oán trách sao hôm nay mình mặc phong phanh quá. Đáng ghét hơn là khu đoàn phim này lại ở nơi khỉ ho cò gáy, khó bắt xe kinh khủng.
Anh đã thử gọi xe công nghệ nhưng chẳng có tài xế nào nhận cuốc. Thượng Thời chỉ còn cách chờ đợi bên đường một cách khổ sở. Lúc này, xung quanh vắng lặng, nên mọi âm thanh nhỏ đều trở nên rõ ràng.
Thượng Thời nghe thấy tiếng bước chân, nhìn sang theo bản năng. Dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy một bóng người mơ hồ. Nhưng khi anh nhìn kỹ lại thì chỉ còn bóng tối dưới ngọn đèn đường.
Đèn đường gần đó đã lâu không được sửa chữa, xung quanh lại chẳng có ai qua lại, thật có cảm giác như phim kinh dị. Thượng Thời không thể kiểm soát được trí tưởng tượng của mình, chỉ có thể dời mắt đi, không cho mình sợ hãi thêm nữa.
Trong lúc anh nhìn quanh, cuối cùng cũng có người nhận cuốc xe trên điện thoại. Tài xế lại còn ở gần đây, chỉ cần chờ ba bốn phút là có xe.
Thượng Thời còn chưa kịp lên xe công nghệ thì một chiếc Maserati màu đen đã dừng ngay trước mặt anh.
Ngồi trong xe, Tiền Sinh còn đang thắc mắc sao Lôi Hình lại dừng xe, vừa nhìn thấy khuôn mặt mảnh khảnh của người đàn ông bên đường, cậu ta bỗng bừng tỉnh, thì ra là có tình huống đặc biệt!
Ánh sáng bên ngoài quá yếu, Tiền Sinh chỉ nhìn được đường quai hàm tinh xảo của Thượng Thời, cùng với sống mũi cao thẳng, nhưng cũng đoán được chắc chắn dung mạo anh không tệ.
Cậu ta còn đang chờ Thượng Thời lên xe để được chiêm ngưỡng chân dung anh mà!
Mấy năm nay, cậu ta chỉ thấy Lôi Hình dẫn theo mấy em rót rượu hoặc bạn nhảy chứ chưa từng thấy Lôi Hình để tâm đến ai như vậy.
Nhưng điều khiến Tiền Sinh vô cùng tiếc nuối là sau khi nhìn thấy họ thì người bên ngoài xe lặng lẽ tránh ra, vẻ mặt mang vẻ rất thờ ơ, quay người lên một chiếc taxi bình thường đến không thể bình thường hơn.
Chuyện này... Bỏ Maserati không đi, lại đi taxi còn phải trả tiền, nghĩ thế nào cũng không ra.
Sắc mặt Lôi Hình tệ hại vô cùng. Tiền Sinh có thể tự lừa mình rằng Thượng Thời không để ý đến họ, nhưng rõ ràng Lôi Hình đã nhìn thẳng vào mắt Thượng Thời.
Ý tứ của hắn ta đã quá rõ ràng nhưng Thượng Thời lại coi như không thấy, quay người bỏ đi, dáng vẻ có chút tiêu sái, lại có chút cô đơn.
Trong mắt Lôi Hình, đó là Thượng Thời cố ý trốn tránh hắn ta.
Còn lý do trốn tránh hắn ta, có lẽ là vì anh đã hắt nước vào mặt hắn ta, hoặc là vì một lý do nào khác.
Hoặc cũng có thể là không chỉ một mình hắn ta nhập vai quá sâu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Hình vẫn còn có chút không thoải mái nhưng không đến mức quá khó chịu. Hắn ta khẽ gõ những ngón tay thon dài lên vô lăng, vẻ mặt thâm trầm ẩn trong bóng tối.
"Hay đấy. Anh ta cứ bị Văn Ngọc cắm sừng mãi. Cậu nói cho anh ta biết, làm vậy là đang cứu anh ta."
Nghe mới đường hoàng làm sao! Nếu Thượng Thời và Đậu Văn Ngọc không có chút quan hệ nào, Phương Trường Viên không tìm được niềm vui từ Thượng Thời, có lẽ y còn vui vẻ đứng ngoài xem Thượng Thời bị cắm sừng ấy chứ.
Tuyệt đại đa số mọi người đều không thể chịu đựng được chuyện bị cắm sừng, trừ phi là Ninja Rùa siêu cấp.
...
Thượng Thời đứng chờ xe bên đường. Mỗi đợt gió lạnh thổi qua, anh lại oán trách sao hôm nay mình mặc phong phanh quá. Đáng ghét hơn là khu đoàn phim này lại ở nơi khỉ ho cò gáy, khó bắt xe kinh khủng.
Thượng Thời nghe thấy tiếng bước chân, nhìn sang theo bản năng. Dưới ánh đèn lờ mờ, anh thấy một bóng người mơ hồ. Nhưng khi anh nhìn kỹ lại thì chỉ còn bóng tối dưới ngọn đèn đường.
Đèn đường gần đó đã lâu không được sửa chữa, xung quanh lại chẳng có ai qua lại, thật có cảm giác như phim kinh dị. Thượng Thời không thể kiểm soát được trí tưởng tượng của mình, chỉ có thể dời mắt đi, không cho mình sợ hãi thêm nữa.
Trong lúc anh nhìn quanh, cuối cùng cũng có người nhận cuốc xe trên điện thoại. Tài xế lại còn ở gần đây, chỉ cần chờ ba bốn phút là có xe.
Ngồi trong xe, Tiền Sinh còn đang thắc mắc sao Lôi Hình lại dừng xe, vừa nhìn thấy khuôn mặt mảnh khảnh của người đàn ông bên đường, cậu ta bỗng bừng tỉnh, thì ra là có tình huống đặc biệt!
Ánh sáng bên ngoài quá yếu, Tiền Sinh chỉ nhìn được đường quai hàm tinh xảo của Thượng Thời, cùng với sống mũi cao thẳng, nhưng cũng đoán được chắc chắn dung mạo anh không tệ.
Cậu ta còn đang chờ Thượng Thời lên xe để được chiêm ngưỡng chân dung anh mà!
Mấy năm nay, cậu ta chỉ thấy Lôi Hình dẫn theo mấy em rót rượu hoặc bạn nhảy chứ chưa từng thấy Lôi Hình để tâm đến ai như vậy.
Nhưng điều khiến Tiền Sinh vô cùng tiếc nuối là sau khi nhìn thấy họ thì người bên ngoài xe lặng lẽ tránh ra, vẻ mặt mang vẻ rất thờ ơ, quay người lên một chiếc taxi bình thường đến không thể bình thường hơn.
Sắc mặt Lôi Hình tệ hại vô cùng. Tiền Sinh có thể tự lừa mình rằng Thượng Thời không để ý đến họ, nhưng rõ ràng Lôi Hình đã nhìn thẳng vào mắt Thượng Thời.
Ý tứ của hắn ta đã quá rõ ràng nhưng Thượng Thời lại coi như không thấy, quay người bỏ đi, dáng vẻ có chút tiêu sái, lại có chút cô đơn.
Trong mắt Lôi Hình, đó là Thượng Thời cố ý trốn tránh hắn ta.
Còn lý do trốn tránh hắn ta, có lẽ là vì anh đã hắt nước vào mặt hắn ta, hoặc là vì một lý do nào khác.
Hoặc cũng có thể là không chỉ một mình hắn ta nhập vai quá sâu.
Nghĩ đến đây, trong lòng Lôi Hình vẫn còn có chút không thoải mái nhưng không đến mức quá khó chịu. Hắn ta khẽ gõ những ngón tay thon dài lên vô lăng, vẻ mặt thâm trầm ẩn trong bóng tối.
12
0
3 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
