0 chữ
Chương 19
Quyển 1 - Chương 19
"Tổng giám đốc Lôi, vị này là Thượng Thời, Thượng lão sư." Chắc chắn đạo diễn không hài lòng về Thượng Thời.
Người đứng bên cạnh ông ta là nhà đầu tư lớn nhất, nếu không có Lôi Hình thì chưa chắc bộ phim này của bọn họ đã khai máy được đâu.
Nếu Thượng Thời diễn xuất kém một chút thì thôi, sao đến thời điểm quan trọng anh lại cũng không có chút tinh ý nào vậy?
Chắc chắn tổng giám đốc Lôi chỉ đích danh muốn gặp Thượng Thời là do có hứng thú với anh, có lẽ là vì khuôn mặt kia của anh.
Đạo diễn không hề ngạc nhiên, Thượng Thời có một khuôn mặt câu dẫn người như vậy, nếu không có kim chủ chống lưng thì mới là lạ.
Ngày thường, ở đoàn phim, đạo diễn tỏ ra rất hống hách. Trừ mấy minh tinh hạng A ra, ai diễn không tốt là ông ta mắng thẳng mặt, nhưng bây giờ đứng trước Lôi Hình chỉ biết khúm núm cúi đầu. Ai bảo Lôi Hình là người ưu tú nhất trong đám con cháu nhà họ Lôi chứ.
Cha của Lôi Hình cũng chẳng ra gì, thời trẻ thì trăng hoa, sau khi kết hôn cũng không biết tem tém lại, sinh ra không ít anh chị em ngoài giá thú cho Lôi Hình - người con trưởng.
Nhiều người như vậy, Lôi Hình càng phải cố gắng thể hiện mình ưu tú hơn để sớm thoát khỏi ảnh hưởng tiêu cực mà đám con riêng kia gây ra. Có thể tưởng tượng được áp lực cạnh tranh của Lôi Hình lớn đến mức nào.
Nhưng hắn ta đã thực sự đứng vững áp lực, là niềm hi vọng duy nhất của cả nhà họ Lôi. Dù không dựa vào gia đình, công ty do chính hắn ta sáng lập cũng đang phát triển không ngừng.
Lôi Hình rũ đôi mắt đen xuống, nói bằng giọng lạnh lùng: "Thượng lão sư, chào anh."
Nụ cười trên khóe môi hắn ta đặc biệt đáng để nghiên cứu.
Khác với hôm qua, lúc này ngũ quan tinh xảo của Thượng Thời đã hoàn toàn bị lớp trang điểm xấu xí che phủ, quần áo cũ nát, những sợi tóc nhuộm màu xõa sau lưng, nhìn từ xa còn quỷ dị hơn cả ma quỷ.
Thứ duy nhất còn có thể nhìn được chỉ có đôi mắt trong veo của Thượng Thời.
Đôi khi, không phải Thượng Thời không muốn trêu chọc những người này mà là bọn họ sẽ tự động tránh xa anh. Hiện tại Thượng Thời vẫn là chồng của Đậu Văn Ngọc.
Tuy nhiên dưới lực hấp dẫn kỳ lạ nào đó, những nhân vật công khác lại luôn vô tình dồn sự chú ý vào Thượng Thời.
Thượng Thời nào biết rằng, sau khi Lôi Hình trở về đã sai người điều tra kỹ về anh, bao gồm cả những vai diễn, quảng cáo mà anh đã nhận trong mấy năm gần đây, có từng có quan hệ ái muội với minh tinh nào khác hay chưa, thậm chí có bị ai bao nuôi hay không...
Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, Lôi Hình cười khẩy một tiếng: “Uổng phí cái gương mặt kia.”
Lúc này, Thượng Thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu anh đi tìm kim chủ, e rằng Lôi Hình sẽ ghét bỏ anh phụ lòng Đậu Văn Ngọc.
Còn nếu không tìm, Lôi Hình lại cảm thấy anh không đủ thông minh, không biết tận dụng lợi thế trời cho của mình.
Suy cho cùng, diễn xuất của Thượng Thời dở tệ, lại không có bối cảnh, chỉ có gương mặt và thân thể này đáng để người ta thưởng thức.
Lôi Hình vẫn còn nhớ món canh pín dê mà Thượng Thời đã dùng để sỉ nhục hắn ta. Nếu Thượng Thời dám dùng nó để nhục mạ hắn ta thì nhất định hắn ta phải khiến Thượng Thời uống cạn món canh đó ngay trước mặt hắn ta.
“Thượng lão sư, tổng giám đốc Lôi muốn tìm hiểu cặn kẽ từng chi tiết trong cốt truyện, cậu giúp giới thiệu một chút đi.”
Người đứng bên cạnh ông ta là nhà đầu tư lớn nhất, nếu không có Lôi Hình thì chưa chắc bộ phim này của bọn họ đã khai máy được đâu.
Nếu Thượng Thời diễn xuất kém một chút thì thôi, sao đến thời điểm quan trọng anh lại cũng không có chút tinh ý nào vậy?
Chắc chắn tổng giám đốc Lôi chỉ đích danh muốn gặp Thượng Thời là do có hứng thú với anh, có lẽ là vì khuôn mặt kia của anh.
Đạo diễn không hề ngạc nhiên, Thượng Thời có một khuôn mặt câu dẫn người như vậy, nếu không có kim chủ chống lưng thì mới là lạ.
Ngày thường, ở đoàn phim, đạo diễn tỏ ra rất hống hách. Trừ mấy minh tinh hạng A ra, ai diễn không tốt là ông ta mắng thẳng mặt, nhưng bây giờ đứng trước Lôi Hình chỉ biết khúm núm cúi đầu. Ai bảo Lôi Hình là người ưu tú nhất trong đám con cháu nhà họ Lôi chứ.
Nhiều người như vậy, Lôi Hình càng phải cố gắng thể hiện mình ưu tú hơn để sớm thoát khỏi ảnh hưởng tiêu cực mà đám con riêng kia gây ra. Có thể tưởng tượng được áp lực cạnh tranh của Lôi Hình lớn đến mức nào.
Nhưng hắn ta đã thực sự đứng vững áp lực, là niềm hi vọng duy nhất của cả nhà họ Lôi. Dù không dựa vào gia đình, công ty do chính hắn ta sáng lập cũng đang phát triển không ngừng.
Lôi Hình rũ đôi mắt đen xuống, nói bằng giọng lạnh lùng: "Thượng lão sư, chào anh."
Nụ cười trên khóe môi hắn ta đặc biệt đáng để nghiên cứu.
Khác với hôm qua, lúc này ngũ quan tinh xảo của Thượng Thời đã hoàn toàn bị lớp trang điểm xấu xí che phủ, quần áo cũ nát, những sợi tóc nhuộm màu xõa sau lưng, nhìn từ xa còn quỷ dị hơn cả ma quỷ.
Đôi khi, không phải Thượng Thời không muốn trêu chọc những người này mà là bọn họ sẽ tự động tránh xa anh. Hiện tại Thượng Thời vẫn là chồng của Đậu Văn Ngọc.
Tuy nhiên dưới lực hấp dẫn kỳ lạ nào đó, những nhân vật công khác lại luôn vô tình dồn sự chú ý vào Thượng Thời.
Thượng Thời nào biết rằng, sau khi Lôi Hình trở về đã sai người điều tra kỹ về anh, bao gồm cả những vai diễn, quảng cáo mà anh đã nhận trong mấy năm gần đây, có từng có quan hệ ái muội với minh tinh nào khác hay chưa, thậm chí có bị ai bao nuôi hay không...
Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, Lôi Hình cười khẩy một tiếng: “Uổng phí cái gương mặt kia.”
Lúc này, Thượng Thời rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Nếu anh đi tìm kim chủ, e rằng Lôi Hình sẽ ghét bỏ anh phụ lòng Đậu Văn Ngọc.
Suy cho cùng, diễn xuất của Thượng Thời dở tệ, lại không có bối cảnh, chỉ có gương mặt và thân thể này đáng để người ta thưởng thức.
Lôi Hình vẫn còn nhớ món canh pín dê mà Thượng Thời đã dùng để sỉ nhục hắn ta. Nếu Thượng Thời dám dùng nó để nhục mạ hắn ta thì nhất định hắn ta phải khiến Thượng Thời uống cạn món canh đó ngay trước mặt hắn ta.
“Thượng lão sư, tổng giám đốc Lôi muốn tìm hiểu cặn kẽ từng chi tiết trong cốt truyện, cậu giúp giới thiệu một chút đi.”
11
0
2 tháng trước
1 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
