TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Quý Minh Xuyên ấn tầng, Tống Hạ cuối cùng không nhịn được nữa, hỏi nhỏ: “Hội trưởng, là anh định dẫn em về nhà sao?”

Quý Minh Xuyên liếc cậu qua tấm gương trong thang máy: “Sao vậy, không dám đến à?”

Tống Hạ xấu hổ bứt nhẹ tay áo: “Không phải, chỉ là em đến tay không, cũng chẳng mang theo gì, cảm thấy hơi ngại…”

Quý Minh Xuyên khẽ nhếch môi cười, vẫn nhìn cậu qua gương: “Không cần, chỉ là tới ăn sáng thôi.”

Như sợ Tống Hạ vẫn chưa an tâm, anh bổ sung: “Lộ Sâm cũng hay đến đây ăn ké mà.”

Tống Hạ ngượng ngùng gãi đầu, lí nhí nói:

“Lúc đầu là em định mời anh ăn mà.”

Thật ra, nếu không phải do Tống Hạ cứ nhất quyết muốn ăn cùng nhau, Quý Minh Xuyên cũng sẽ chẳng dắt cậu về tận nhà như vậy.

Quý Minh Xuyên không nói gì thêm, ánh mắt sắc bén cuối cùng cũng thu lại.

Đúng lúc ấy, thang máy vang lên tiếng "ding" báo hiệu đến tầng. Anh nhấc chân bước ra trước, Tống Hạ thì lặng lẽ đi theo phía sau, trong lòng có phần phức tạp cậu hoàn toàn không ngờ rằng mình lại bị Quý Minh Xuyên dẫn thẳng về nhà.

Nếu nói đây là một bước phát triển, thì hẳn là cũng khá tốt rồi.

Căn hộ nằm ở một tầng chung cư cao cấp, mỗi tầng chỉ có một căn. Cách bài trí không hề quá xa hoa, ngược lại theo phong cách cực kỳ tối giản, mạch lạc và sạch sẽ đến không nhiễm hạt bụi. Căn phòng khách được phối tông trắng xám, không có vật trang trí thừa thãi, nhưng từng món nội thất và vật dụng đều toát lên cảm giác tinh tế và đắt tiền.

Tống Hạ chỉ liếc mắt qua một lượt rồi thu ánh nhìn lại, không dám nhìn lâu. Quý Minh Xuyên cởϊ áσ khoác đồng phục, tiện tay treo lên giá áo: “Ngồi nghỉ một lát, bữa sáng chắc sắp xong rồi.”

Tống Hạ đứng khựng ở cửa, có phần lúng túng. Đến khi Quý Minh Xuyên đưa cho cậu một đôi dép đi trong nhà, cậu mới vội nói cảm ơn, thay giày rồi đi theo ngồi xuống ghế sofa trong phòng khách.

Đúng lúc đó, một cô dì trung niên bước ra từ bếp, tay bưng hai ly nước ấm vừa rót: “Thiếu gia về rồi, hai cậu chờ một chút, bữa sáng sắp xong rồi.”

“Ừm.” Quý Minh Xuyên quay sang giới thiệu với Tống Hạ: “Đây là dì Trương.”

“Dì Trương, đây là bạn học của con, Tiểu Tống.”

Dì Trương cười hiền hậu: “Tiểu Tống, hoan nghênh con đến chơi.”

Tống Hạ lập tức đứng dậy: “Chào dì ạ!”

Sau khi chào hỏi xong, dì Trương lại quay vào bếp tiếp tục chuẩn bị bữa sáng.

Ở nhà mình, Quý Minh Xuyên tuy không thay đổi nhiều, nhưng Tống Hạ vẫn có thể nhận ra khí chất anh bớt căng thẳng hơn, lúc này đang lười biếng tựa vào sofa, xoa xoa mũi, nhàn nhạt bắt chuyện: “Buổi sáng cậu thường ăn gì?”

Tống Hạ thoáng sững người, biết nói dối dễ bị phát hiện nên quyết định thành thật:

“Em thật ra không có thói quen ăn sáng.”

Cha mẹ cậu bận rộn công việc từ nhỏ, thường chỉ đưa tiền để cậu tự lo. Tống Hạ lại thấy ăn sáng xong dễ mệt, đi đường vòng mua cũng phiền, nên dần thành thói quen bỏ luôn. Dù sao cũng chỉ cách bữa trưa vài tiếng, cố tí là được.

Nói trắng ra, nếu không phải để kiếm cớ tiếp cận Quý Minh Xuyên, giờ này cậu đã ngất xỉu vì thiếu ngủ rồi, chứ đừng nói tới chuyện ăn.

Quý Minh Xuyên cau mày, đánh giá cậu từ đầu tới chân một lượt, thản nhiên buông một câu: “Bảo sao gầy như thế.”

“Không ăn sáng không tốt cho sức khỏe. Sau này mỗi lần thi đấu xong phải ăn chút gì đó rồi mới ngủ.”

Ngữ điệu của anh không giống dặn dò mà như ra lệnh, một kiểu tự nhiên đến mức khiến người khác không dám phản kháng.

Tống Hạ còn có thể nói gì, ngoài việc gật đầu ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng ạ, hội trưởng.”

Không bao lâu sau, dì Trương bưng bữa sáng ra bàn ăn cá hồi áp chảo, trứng cuộn xào rau, ức gà chiên tẩm gia vị, nấm nướng cà chua, sữa chua mật ong hạt khô, sữa đậu nành, salad yến mạch và lê, bánh mì nguyên cám phết mứt trái cây, còn có cà phê pha máy nóng hổi. Dù là bữa sáng cho hai người, khẩu phần vẫn cực kỳ đầy đặn. Mỗi món đều tinh xảo như đồ ăn khách sạn cao cấp.

Tống Hạ nhìn bàn ăn mà âm thầm cảm khái: Mới 5 giờ sáng thôi đấy, vậy là phải chuẩn bị từ mấy giờ trước rồi?

Dì Trương mỉm cười nhìn cậu, dịu dàng nói: “Hôm nay biết cậu đến hơi gấp nên không chuẩn bị gì nhiều, nếu thích ăn gì cứ nói, lần sau dì làm sẵn cho.”

Tống Hạ lúng túng nhìn thoáng qua Quý Minh Xuyên vốn định là mời người ta ăn sáng, kết quả lại biến thành sang nhà ăn chực. Cậu cũng không thật sự nghĩ sẽ có “lần sau”…

Nhưng mặt mũi vẫn phải giữ, nên cậu lễ phép nhìn dì Trương, ngoan ngoãn đáp:

“Cảm ơn dì ạ, con không kén ăn đâu.”

Quý Minh Xuyên chợt nhớ lại hộp cơm lúc nửa đêm bị bỏ dở phần ớt xanh và cà rốt bị gắp ra để nguyên, sữa đậu nành cũng không uống lấy một ngụm. Anh khẽ hừ một tiếng đầy ẩn ý, nâng tách cà phê lên uống, rồi nói với dì Trương: “Cho cậu ấy thêm ly sữa nóng.”

Ly sữa bò nóng rất nhanh được bưng lên.

Tống Hạ nhấp một ngụm, cảm thấy vừa thơm vừa béo ngậy, liền buột miệng khen bằng giọng khoa trương: “Hội trưởng, nhà anh có sữa bò cũng ngon dữ vậy á?!”

Quý Minh Xuyên liếc cậu một cái, thản nhiên nói: “Thích thì uống nhiều vào.”

Tống Hạ tự thấy mình vừa rồi nịnh quá đà, có cảm giác “vỗ mông ngựa mà vỗ trúng chân ngựa”, bèn nghĩ một lát rồi chữa lại:

“Dì Trương nấu ăn thật sự rất tuyệt!”

Quý Minh Xuyên vẫn nhàn nhạt: “Ừ, cũng được.”

Tống Hạ thầm nghĩ, dì Trương nấu ngon thì đâu liên quan gì đến hội trưởng, câu vừa rồi vẫn nịnh sai chỗ.

Nhưng nghĩ lại nếu đối phương đã bằng lòng dẫn mình về nhà ăn sáng, thì có thể xem như bước đầu đã được công nhận rồi, đúng không?

Nghĩ vậy, Tống Hạ không nhịn được nhỏ giọng thử dò hỏi: “Hội trưởng, anh thấy hôm nay em biểu hiện thế nào?”

Quý Minh Xuyên ngẩng mắt liếc cậu một cái, không trả lời mà hỏi ngược lại: “Vậy cậu thấy sao?”

Tống Hạ ngẫm nghĩ, đáp: “Hẳn là tạm ổn chứ ạ? Dù sao anh cũng đưa em về nhà ăn sáng.”

12

0

2 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.