0 chữ
Chương 15
Chương 15
Yến Chu thầm nghĩ tiêu rồi, đáng lẽ cậu nên hỏi Hứa Bách muốn ăn gì trước mới phải. Quán súp thịt dê đó nhỏ, không được sạch sẽ lắm, mùi thịt lại nồng, Hứa Bách thích sạch sẽ, chắc chắn không muốn đến quán đó. Yến Chu vội vàng đổi lời: “Vậy thì đổi quán khác đi...”
Hứa Bách nói: “Cứ súp thịt dê đi. Quán đó vị ngon, anh cũng lâu rồi không ăn.”
Yến Chu đành nói được, trong lòng hối hận sao mình lại không thể tỏ ra thông minh hơn trước mặt anh Bách chứ, nào là đồ chơi vịt con để tắm, nào là súp thịt dê và bánh nướng, súp còn phải thêm rau mùi, ăn xong miệng còn có mùi... Yến Chu lặng lẽ ngồi trong góc mà phát điên.
---
Quán súp thịt dê gần nhà Hứa Bách vẫn còn mở, một quán ăn lâu đời hơn chục năm, mùi dầu mỡ hơi nồng. Hứa Bách ung dung cởϊ áσ khoác rồi tiện tay vắt lên ghế, Yến Chu cũng cởϊ áσ khoác lông vũ đặt sang một bên.
Hứa Bách xắn tay áo nhận thực đơn mà ông chủ đưa cho: “Hai suất súp thịt dê lớn, một phần bánh nướng, thêm hai bát miến. Uống gì đây?”
Yến Chu nhìn hai đoạn cánh tay lộ ra của Hứa Bách, gầy nhưng rắn rỏi, đường nét cơ bắp đẹp mắt. Bàn tay...bàn tay cũng đẹp nữa, ban nãy ở trên xe cậu đã nhìn mấy lần rồi. Sao cậu lại không thể kiểm soát nổi ánh mắt mình?
Yến Chu điềm tĩnh đáp: “Trà nóng là được ạ. Em muốn thêm một phần bánh nướng nữa, cảm ơn anh.”
Trong mắt Hứa Bách ánh lên ý cười: “Vẫn ăn khỏe như thế.”
Yến Chu cười hì hì: “Thường ngày tốn nhiều sức lực và trí óc, nên ăn nhiều ạ.”
Cậu nói vậy là khiêm tốn, trước đây nghe bà nội nói, cậu từ nhỏ đã ăn nhiều, cứ vớ được gì là nhét vào miệng, từng khiến bố mẹ cậu rất lo lắng, phải trông chừng không cho cậu ăn linh tinh.
Sau này Yến Chu đến nhà họ Yến, lúc đầu cậu không dám ăn nhiều, sợ bố mẹ và anh trai chê cậu ăn lắm. Mãi sau này thời gian dần trôi, cậu mới từ từ bộc lộ bản tính ham ăn của mình, khiến lão Yến, người từng lo lắng con mình không chịu ăn sẽ không lớn nổi, vô cùng an ủi, càng có hứng thú vung muỗng nấu ăn hơn. Đồng thời Yến Chu cũng được Yến Học Văn đặt cho một biệt danh mới: Yến Heo Con.
“Anh Bách, hồi anh đi công tác hỗ trợ Tây Tạng có thời gian đi chơi không?”
“Không có nhiều thời gian, anh phải thường xuyên thay đổi địa điểm để khám bệnh luân phiên, cơ bản là chỉ ngắm cảnh trên đường. Nhưng ở Nagqu, đồng nghiệp thỉnh thoảng chở anh đi hồ Namtso chơi, phong cảnh quả thực rất đẹp.”
“Anh có chụp ảnh không?”
“Chụp mấy tấm.”
Hứa Bách lấy điện thoại ra cho Yến Chu xem. Trong album ảnh của Hứa Bách đa số là bệnh án và phim X-quang của bệnh nhân, Yến Chu mở mấy tấm phong cảnh kẹp ở giữa ra, có tấm là Hứa Bách tự chụp cảnh hồ non nước, có mấy tấm là người khác chụp cho Hứa Bách. Hứa Bách mặc áo khoác chống gió màu trắng, đeo ba lô, đứng bên bờ hồ nước xanh biếc như ngọc bích, phía sau là những dãy núi tuyết hùng vĩ trùng điệp, mây trắng và bầu trời xanh thẳm.
Đẹp trai quá. Yến Chu thầm gào thét trong lòng. Anh ấy đẹp trai quá đi mất! Cậu thật sự muốn ngay lập tức mở lời nhờ Hứa Bách gửi tấm ảnh này cho mình, Hứa Bách trong ảnh đã hơi đen sạm đi, nhưng đôi mắt anh ấy lại càng thêm rạng rỡ và trầm tĩnh dưới ánh nắng chói chang của cao nguyên.
“Chụp đẹp thật đó.” Yến Chu ngưỡng mộ nói – không biết là đang ngưỡng mộ cái gì.
Hứa Bách nói: “Cứ súp thịt dê đi. Quán đó vị ngon, anh cũng lâu rồi không ăn.”
Yến Chu đành nói được, trong lòng hối hận sao mình lại không thể tỏ ra thông minh hơn trước mặt anh Bách chứ, nào là đồ chơi vịt con để tắm, nào là súp thịt dê và bánh nướng, súp còn phải thêm rau mùi, ăn xong miệng còn có mùi... Yến Chu lặng lẽ ngồi trong góc mà phát điên.
---
Quán súp thịt dê gần nhà Hứa Bách vẫn còn mở, một quán ăn lâu đời hơn chục năm, mùi dầu mỡ hơi nồng. Hứa Bách ung dung cởϊ áσ khoác rồi tiện tay vắt lên ghế, Yến Chu cũng cởϊ áσ khoác lông vũ đặt sang một bên.
Yến Chu nhìn hai đoạn cánh tay lộ ra của Hứa Bách, gầy nhưng rắn rỏi, đường nét cơ bắp đẹp mắt. Bàn tay...bàn tay cũng đẹp nữa, ban nãy ở trên xe cậu đã nhìn mấy lần rồi. Sao cậu lại không thể kiểm soát nổi ánh mắt mình?
Yến Chu điềm tĩnh đáp: “Trà nóng là được ạ. Em muốn thêm một phần bánh nướng nữa, cảm ơn anh.”
Trong mắt Hứa Bách ánh lên ý cười: “Vẫn ăn khỏe như thế.”
Yến Chu cười hì hì: “Thường ngày tốn nhiều sức lực và trí óc, nên ăn nhiều ạ.”
Cậu nói vậy là khiêm tốn, trước đây nghe bà nội nói, cậu từ nhỏ đã ăn nhiều, cứ vớ được gì là nhét vào miệng, từng khiến bố mẹ cậu rất lo lắng, phải trông chừng không cho cậu ăn linh tinh.
“Anh Bách, hồi anh đi công tác hỗ trợ Tây Tạng có thời gian đi chơi không?”
“Không có nhiều thời gian, anh phải thường xuyên thay đổi địa điểm để khám bệnh luân phiên, cơ bản là chỉ ngắm cảnh trên đường. Nhưng ở Nagqu, đồng nghiệp thỉnh thoảng chở anh đi hồ Namtso chơi, phong cảnh quả thực rất đẹp.”
“Anh có chụp ảnh không?”
“Chụp mấy tấm.”
Hứa Bách lấy điện thoại ra cho Yến Chu xem. Trong album ảnh của Hứa Bách đa số là bệnh án và phim X-quang của bệnh nhân, Yến Chu mở mấy tấm phong cảnh kẹp ở giữa ra, có tấm là Hứa Bách tự chụp cảnh hồ non nước, có mấy tấm là người khác chụp cho Hứa Bách. Hứa Bách mặc áo khoác chống gió màu trắng, đeo ba lô, đứng bên bờ hồ nước xanh biếc như ngọc bích, phía sau là những dãy núi tuyết hùng vĩ trùng điệp, mây trắng và bầu trời xanh thẳm.
“Chụp đẹp thật đó.” Yến Chu ngưỡng mộ nói – không biết là đang ngưỡng mộ cái gì.
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
