0 chữ
Chương 14
Chương 14
“Ơ? Nhưng nhà em không có bồn tắm.”
Hứa Bách sực tỉnh: “Cái này là để anh dùng à?”
“Không không, em chỉ thấy đáng yêu thôi, chứ không có ý định mua.”
“Không sao, để lên xe đi.”
Yến Chu hơi ngượng, trong lòng la lớn mình sao lại làm chuyện ngốc nghếch nữa rồi, nhưng Hứa Bách lại chấp nhận những chú vịt con hơi trẻ con một cách thoải mái. Anh ấy luôn như vậy, phản ứng với mọi chuyện đều điềm tĩnh, hoặc là mỉm cười, hoặc là thờ ơ, Yến Chu chưa bao giờ thấy Hứa Bách hoảng loạn hay tức giận, cứ như thể mọi chuyện đến tay anh đều chẳng đáng bận tâm.
Hai người mua sắm đến khi xe đẩy chất đầy không thể nhét thêm được nữa, Hứa Bách đi thanh toán, Yến Chu đi bên cạnh, hỏi: “Anh Bách, còn đồ gì chưa mua thì làm sao ạ?”
Hứa Bách quét mã từng món một, nói: “Những thứ còn lại không phải là nhu yếu phẩm cấp thiết, anh sẽ mua trên mạng.”
Yến Chu, người vốn mong đợi có thể cùng đi siêu thị thêm lần nữa, hơi thất vọng nhưng không thể hiện ra ngoài: “Vâng ạ.”
Hứa Bách hỏi: “Trưa nay nhà em có nấu cơm không?”
Yến Chu lập tức đáp: “Không ạ, bố mẹ em đều không có ở nhà.”
“Anh mời em đi ăn nhé? Hôm nay em vất vả rồi.”
“Có gì đâu anh, anh Bách, anh còn nhớ hồi trước anh học cấp ba không, dì Tô đi nước ngoài làm việc, mỗi lần nhà anh hết đồ gì là anh lại gọi em với anh em ra mua, em thì chọn ở phía trước, anh thì chẳng thèm nhìn, cứ thế trả tiền ở phía sau.”
Hứa Bách bật cười, đặt tất cả đồ đã thanh toán vào xe đẩy, rồi đẩy xe đi ra ngoài: “Ừ, hồi đó anh trai em còn nói anh có phong thái công tử, mù tịt chuyện sinh hoạt thường ngày, chỉ biết đưa tiền.”
Hứa Bách quả thật có chút phong thái công tử. Anh từ nhỏ gia cảnh khá giả, bố Hứa làm bác sĩ, mẹ Hứa là Tô Thượng Linh, một giảng viên đại học, sau này khi Hứa Bách học cấp ba thì được cử đi công tác nước ngoài, không lâu sau, bố Hứa cũng theo bà sang nước ngoài làm việc. Lúc đó Hứa Bách đã học đại học, vì vậy cả gia đình sống xa nhau quanh năm, Hứa Bách không có ý định theo bố mẹ ra nước ngoài, bố mẹ anh cũng không cố ý ép con trai sang bên cạnh, hai bên cách xa biển cả, mỗi người an phận.
Nhìn vậy, sự lạnh nhạt và lịch sự của Hứa Bách hẳn là do gia truyền và ảnh hưởng từ nề nếp gia đình.
Sau này anh Bách và Khâu Minh ở bên nhau, chắc hẳn là Khâu Minh đã giúp anh ấy mua đồ dùng hằng ngày rồi nhỉ? Sau khi Hứa Bách vào đại học, anh chưa bao giờ nhờ cậu giúp mua sắm nữa, đương nhiên là có người đã thay thế vị trí chẳng mấy quan trọng của cậu. Nghĩ đến đây, lòng Yến Chu dâng lên cảm giác chua xót xen lẫn đắng cay, bao nhiêu cảm xúc hỗn độn.
Nhiều năm qua, cảm xúc của cậu cứ chua rồi lại đắng, đắng rồi lại chát, như khi rưới nước sốt lên tờ giấy, tờ giấy đen sì, nhăn nhúm thành một cục, cố gắng mở ra, rồi lại nhăn, lại mở ra. Năm tháng trôi đi, cứ ngỡ mọi thứ đã phẳng lặng, nhưng nhìn kỹ lại gần, trên đó vẫn hằn đầy những nếp nhăn và vết nứt.
Hai người chuyển đồ vào cốp xe, Hứa Bách khởi động xe, hỏi Yến Chu: “Em muốn ăn gì?”
Yến Chu nói: “Quán súp thịt dê gần nhà anh còn mở không? Súp thịt dê và bánh nướng của họ ngon lắm, em lâu rồi không ăn.”
Hứa Bách bật cười: “Ăn món này thôi à? Anh còn tưởng em sẽ chọn cái gì đắt hơn chứ.”
Hứa Bách sực tỉnh: “Cái này là để anh dùng à?”
“Không không, em chỉ thấy đáng yêu thôi, chứ không có ý định mua.”
“Không sao, để lên xe đi.”
Yến Chu hơi ngượng, trong lòng la lớn mình sao lại làm chuyện ngốc nghếch nữa rồi, nhưng Hứa Bách lại chấp nhận những chú vịt con hơi trẻ con một cách thoải mái. Anh ấy luôn như vậy, phản ứng với mọi chuyện đều điềm tĩnh, hoặc là mỉm cười, hoặc là thờ ơ, Yến Chu chưa bao giờ thấy Hứa Bách hoảng loạn hay tức giận, cứ như thể mọi chuyện đến tay anh đều chẳng đáng bận tâm.
Hai người mua sắm đến khi xe đẩy chất đầy không thể nhét thêm được nữa, Hứa Bách đi thanh toán, Yến Chu đi bên cạnh, hỏi: “Anh Bách, còn đồ gì chưa mua thì làm sao ạ?”
Hứa Bách quét mã từng món một, nói: “Những thứ còn lại không phải là nhu yếu phẩm cấp thiết, anh sẽ mua trên mạng.”
Hứa Bách hỏi: “Trưa nay nhà em có nấu cơm không?”
Yến Chu lập tức đáp: “Không ạ, bố mẹ em đều không có ở nhà.”
“Anh mời em đi ăn nhé? Hôm nay em vất vả rồi.”
“Có gì đâu anh, anh Bách, anh còn nhớ hồi trước anh học cấp ba không, dì Tô đi nước ngoài làm việc, mỗi lần nhà anh hết đồ gì là anh lại gọi em với anh em ra mua, em thì chọn ở phía trước, anh thì chẳng thèm nhìn, cứ thế trả tiền ở phía sau.”
Hứa Bách bật cười, đặt tất cả đồ đã thanh toán vào xe đẩy, rồi đẩy xe đi ra ngoài: “Ừ, hồi đó anh trai em còn nói anh có phong thái công tử, mù tịt chuyện sinh hoạt thường ngày, chỉ biết đưa tiền.”
Hứa Bách quả thật có chút phong thái công tử. Anh từ nhỏ gia cảnh khá giả, bố Hứa làm bác sĩ, mẹ Hứa là Tô Thượng Linh, một giảng viên đại học, sau này khi Hứa Bách học cấp ba thì được cử đi công tác nước ngoài, không lâu sau, bố Hứa cũng theo bà sang nước ngoài làm việc. Lúc đó Hứa Bách đã học đại học, vì vậy cả gia đình sống xa nhau quanh năm, Hứa Bách không có ý định theo bố mẹ ra nước ngoài, bố mẹ anh cũng không cố ý ép con trai sang bên cạnh, hai bên cách xa biển cả, mỗi người an phận.
Sau này anh Bách và Khâu Minh ở bên nhau, chắc hẳn là Khâu Minh đã giúp anh ấy mua đồ dùng hằng ngày rồi nhỉ? Sau khi Hứa Bách vào đại học, anh chưa bao giờ nhờ cậu giúp mua sắm nữa, đương nhiên là có người đã thay thế vị trí chẳng mấy quan trọng của cậu. Nghĩ đến đây, lòng Yến Chu dâng lên cảm giác chua xót xen lẫn đắng cay, bao nhiêu cảm xúc hỗn độn.
Nhiều năm qua, cảm xúc của cậu cứ chua rồi lại đắng, đắng rồi lại chát, như khi rưới nước sốt lên tờ giấy, tờ giấy đen sì, nhăn nhúm thành một cục, cố gắng mở ra, rồi lại nhăn, lại mở ra. Năm tháng trôi đi, cứ ngỡ mọi thứ đã phẳng lặng, nhưng nhìn kỹ lại gần, trên đó vẫn hằn đầy những nếp nhăn và vết nứt.
Yến Chu nói: “Quán súp thịt dê gần nhà anh còn mở không? Súp thịt dê và bánh nướng của họ ngon lắm, em lâu rồi không ăn.”
Hứa Bách bật cười: “Ăn món này thôi à? Anh còn tưởng em sẽ chọn cái gì đắt hơn chứ.”
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
