TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 28
Chương 28: Sao lại ác độc như thế

Sắc mặt bà ấy tái nhợt, cơ thể lảo đảo, bỗng nghiêng người ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh.

Bà ấy nhìn tôi, không nói nên lời, chỉ thở hổn hển từng hơi.

Chị tôi đánh rơi cả túi xách cũng không hay, nhanh chóng bước tới, túm chặt lấy tôi, đôi mắt mở to: “Tiểu Hạ, em không thể vì giận mẹ mà nói năng hồ đồ… Giáng Sinh hôm đó? Sao có thể chứ? Hôm đó anh ấy vẫn ở cùng chúng ta, tối ngủ cũng là hai chị em ngủ chung giường, anh ấy làm gì có cơ hội? Sao có thể đối với em…”

“Anh ấy chính là đã chạm vào em.”

Tôi giằng tay ra khỏi tay chị, lùi lại hai bước, nhìn cả ba người: “Tối đó chị ngủ rất say, anh ấy vào mà chị không biết. Anh ấy không chỉ sờ em… còn hôn em nữa…”

“Liên Hạ!”

Chị bỗng hét lên gần như mất kiểm soát: “Em có dám chịu trách nhiệm với những lời mình vừa nói không?!”

Tôi bị chị gái - người chưa từng nổi giận với tôi làm cho sững lại, tay cũng vô thức siết thành nắm đấm.

Có lẽ… sự thật lúc này đã không còn quan trọng nữa.

Điều quan trọng chính là lời tôi nói.

Chỉ cần tôi cắn chặt rằng Cư Diên đã động vào tôi, thì bất kể sự thật thế nào, anh ấy cũng sẽ biến thành một kẻ biếи ŧɦái quấy rối em vợ.

Nhưng… tôi thật sự muốn vu oan cho Cư Diên sao?

Người vẫn luôn đối xử tốt với chị, với bố mẹ tôi, và cả với tôi?

Lần trước tôi cãi nhau với mẹ bỏ nhà đi, anh ấy đã cởϊ áσ khoác của mình khoác cho tôi, sau đó mua thuốc cho tôi.

Lần này anh ấy còn tặng tôi món quà Tết đắt tiền như vậy.

Tôi thật sự muốn vì cơn giận nhất thời với mẹ mà phá nát mối nhân duyên của anh ấy và chị tôi sao?

Tôi thật sự có thể gánh nổi hậu quả từ câu nói này không?

Chỉ vừa chần chừ một chút, mẹ tôi đã nhận ra ngay.

Bà ấy lập tức bừng bừng khí thế, đẩy chị và bố sang một bên, lao tới tát mạnh khiến tôi đập vào tường, rồi túm lấy tôi mà đánh túi bụi: “Mày sao lại độc ác như thế!”

“Loại lời nói mất mặt này mà mày cũng dám thốt ra!”

“Cư Diên sắp cưới Tiểu Huân, cậu ta đâu có mù, sao lại để mắt tới mày? Mày làm sao so được với chị mày?”

“Mày chính là ghen tị với Tiểu Huân! Cứ phải hủy hoại hạnh phúc cả đời của chị mày mới cam lòng!”

Tôi cũng bùng nổ, vừa khóc vừa giơ tay đỡ và phản kích:

“Con không hề ghen tị với chị, con chỉ đơn thuần là ghét mẹ thôi! Mẹ chưa bao giờ quan tâm con, luôn chỉ trích, chà đạp con! Nỗi ấm ức của con mẹ chưa từng để vào mắt! Đúng, con nói dối! Con chính là muốn bôi nhọ "chàng rể tốt" của mẹ! Con muốn để sau này mỗi lần mẹ nhìn thấy anh ấy, mẹ đều sẽ nhớ đến câu nói ngày hôm nay của con, như một cái gai vĩnh viễn không rút ra được!”

Tôi và mẹ giằng co dữ dội, bố xông vào can ngăn, chị đứng bên lạnh lùng nhìn.

Trong lúc tranh chấp, tay tôi mắc vào sợi dây chuyền của bà ấy.

Mẹ tôi nhận ra liền vội vàng đưa tay che cổ, nhưng đã muộn.

Trong cơn đầy đầy ấp oán hận và ấm ức, tôi mạnh tay giật một cái.

Dây chuyền lập tức đứt tung, chuỗi ngọc trai văng ra, từng hạt “leng keng” rơi xuống sàn, bật tung khắp nơi.

Mẹ tôi chỉ còn nắm trong tay vài hạt ngọc cùng đoạn dây đã đứt.

Bà ấy cúi xuống nhìn những hạt ngọc rơi đầy trên nền nhà, rồi nhìn phần sót lại trong tay.

Sau đó, bà chậm rãi ngẩng lên, ánh mắt như muốn lột da róc xương tôi, khiến tôi lạnh sống lưng.

Bố cũng sững sờ khi thấy tôi giật đứt sợi dây chuyền quý giá ấy, phải mất một lúc mới hoàn hồn.

Ông vừa định mở miệng thì mẹ đã ném phần dây đứt và số ngọc còn lại xuống đất, hít sâu một hơi, rồi nghiến từng chữ một nói với bố: “Hôm nay ông không cần đi nữa, tôi tự đi với Tiểu Huân. Từ nay về sau, tôi coi như chưa từng có đứa con gái tên Liên Hạ này!”

4

0

2 tuần trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.