0 chữ
Chương 6
Chương 6
"Bọn họ thật quá đáng."
Lộc Tiểu Vũ vừa rồi lên án Kỷ Cảnh Diệp, giờ thấy Kỷ Cảnh Diệp bị dội nước thì lập tức hóa thân thành người chính nghĩa, không còn bận tâm đến hiềm khích giữa hai người, xông lên lý luận với cô gái kia.
Miểu Miểu chậm hơn một bước, nhưng cũng theo sau muốn chen vào.
Người qua đường A không thể tự ý hành động, nhưng có thể giả vờ là người vô hình để xem kịch chứ.
Chỉ là chưa kịp vào cửa, đã bị một bàn tay ướt sũng kéo lại, hơi nước hòa quyện với hơi nóng của thiếu niên ập đến bao trùm khắp nơi, như muốn phủ lên người cô hơi thở của mình.
"Bạn học… Kỷ?"
Cách gọi “thiếu gia Kỷ” thật sự không quen miệng, Cố Miễu Miễu đành phải đổi cách xưng hô.
"Ừm."
Anh cúi người sát lại gần, nhìn nghiêng qua thì cứ như đang thì thầm bên tai cô gái.
Chỉ một chữ đơn giản đã khiến những tia nước trên ngọn lửa không thể dập tắt đốm lửa đang bùng lên, hơi nóng bỏng rát ập thẳng lên người Miểu Miểu, khiến vành tai cô lan ra một mảng hồng như hoa đào nở rộ giữa mùa xuân.
Cố Miểu Miểu, người đã đọc tiểu thuyết, đương nhiên biết sẽ có một thùng nước dội xuống đây nên đã cố tình kéo Lộc Tiểu Vũ lại.
Tuy nhiên, Kỷ Cảnh Diệp đẩy cửa đi vào mà không hề phòng bị, cô muốn kéo anh cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị dội ướt như chuột lột.
Nhưng nam chính dù sao vẫn là nam chính, cho dù có bị dính nước, nhan sắc ấy vẫn đẹp như thần tiên vừa tắm xong không hề lộ chút vẻ lấm lem chút nào.
“Cậu biết sẽ có người đặt một xô nước ở đây, đúng không?” Giọng Kỷ Cảnh Dạ mang theo chút tê dại như có dòng điện nhỏ chạy qua, êm tai mà đầy mê hoặc.
Miểu Miểu bị giam giữa cánh tay và l*иg ngực anh, có thể cảm nhận rõ hơi thở ấm nóng và nhịp đập mạnh mẽ dưới l*иg ngực ấy.
Người qua đường A và nam chính lại có cả cốt truyện này sao?
Trên gương mặt trắng trẻo kia, từng biến chuyển cảm xúc đều hiện rõ ràng.
Anh cúi đầu nhận ra đối phương đang thất thần, răng hơi ngứa ngáy, ánh mắt dừng lại trên vành tai ửng hồng của cô.
"Hay là cậu đi thay quần áo trước đi."
Miểu Miểu có chút ngượng ngùng, cô rụt người xuống, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương.
"Cậu đang quan tâm tôi." Anh càng ngày càng ép sát, cánh tay cũng càng siết chặt hơn.
Miểu Miểu: “...”
Sao cái cốt truyện này lại rơi trúng đầu cô chứ…
Chỉ bằng mấy đầu ngón chân không biết đặt đâu cho phải này, cô cảm thấy mình có thể đào ra cả một căn hộ ba phòng một phòng khách ngay lập tức.
Lộc Tiểu Vũ vừa rồi lên án Kỷ Cảnh Diệp, giờ thấy Kỷ Cảnh Diệp bị dội nước thì lập tức hóa thân thành người chính nghĩa, không còn bận tâm đến hiềm khích giữa hai người, xông lên lý luận với cô gái kia.
Miểu Miểu chậm hơn một bước, nhưng cũng theo sau muốn chen vào.
Người qua đường A không thể tự ý hành động, nhưng có thể giả vờ là người vô hình để xem kịch chứ.
Chỉ là chưa kịp vào cửa, đã bị một bàn tay ướt sũng kéo lại, hơi nước hòa quyện với hơi nóng của thiếu niên ập đến bao trùm khắp nơi, như muốn phủ lên người cô hơi thở của mình.
"Bạn học… Kỷ?"
Cách gọi “thiếu gia Kỷ” thật sự không quen miệng, Cố Miễu Miễu đành phải đổi cách xưng hô.
"Ừm."
Anh cúi người sát lại gần, nhìn nghiêng qua thì cứ như đang thì thầm bên tai cô gái.
Cố Miểu Miểu, người đã đọc tiểu thuyết, đương nhiên biết sẽ có một thùng nước dội xuống đây nên đã cố tình kéo Lộc Tiểu Vũ lại.
Tuy nhiên, Kỷ Cảnh Diệp đẩy cửa đi vào mà không hề phòng bị, cô muốn kéo anh cũng không kịp, chỉ có thể trơ mắt nhìn anh bị dội ướt như chuột lột.
Nhưng nam chính dù sao vẫn là nam chính, cho dù có bị dính nước, nhan sắc ấy vẫn đẹp như thần tiên vừa tắm xong không hề lộ chút vẻ lấm lem chút nào.
“Cậu biết sẽ có người đặt một xô nước ở đây, đúng không?” Giọng Kỷ Cảnh Dạ mang theo chút tê dại như có dòng điện nhỏ chạy qua, êm tai mà đầy mê hoặc.
Người qua đường A và nam chính lại có cả cốt truyện này sao?
Trên gương mặt trắng trẻo kia, từng biến chuyển cảm xúc đều hiện rõ ràng.
Anh cúi đầu nhận ra đối phương đang thất thần, răng hơi ngứa ngáy, ánh mắt dừng lại trên vành tai ửng hồng của cô.
"Hay là cậu đi thay quần áo trước đi."
Miểu Miểu có chút ngượng ngùng, cô rụt người xuống, muốn thoát khỏi sự kiềm chế của đối phương.
"Cậu đang quan tâm tôi." Anh càng ngày càng ép sát, cánh tay cũng càng siết chặt hơn.
Miểu Miểu: “...”
Sao cái cốt truyện này lại rơi trúng đầu cô chứ…
Chỉ bằng mấy đầu ngón chân không biết đặt đâu cho phải này, cô cảm thấy mình có thể đào ra cả một căn hộ ba phòng một phòng khách ngay lập tức.
13
0
2 tháng trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
