TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 4
Chương 4

Hạ Di bị người ta mạnh bạo kéo đi, khi trở lại căn phòng ấm áp, cô mới nhận ra hành vi vừa rồi của mình ngốc nghếch đến nhường nào.

Hoắc Cảnh Sâm khựng lại, đôi mắt hắn không chút ấm áp. Cô gái với khuôn mặt thanh tú, nhỏ nhắn ướt sũng, những sợi tóc mái rối bời dính vào má. Những giọt nước trong suốt chảy dài từ vầng trán căng tròn xuống chiếc cổ thon thả trắng nõn, rồi biến mất dưới lớp cổ áo.

Hạ Di giơ tay vuốt những sợi tóc lòa xòa ra sau tai, đôi mắt cô như chú nai con bị giật mình, đầy thận trọng.

"Đồng chí, cảm ơn anh! Anh đã cứu tôi hai lần rồi."

Hoắc Cảnh Sâm khẽ nhếch môi, trong cổ họng bật ra tiếng cười nhẹ: "Khách sáo gì chứ, đã gọi là "ông xã" rồi mà."

Câu nói này lập tức khiến mặt và tai Hạ Di đỏ bừng, trông hệt như một quả cà chua chín mọng. Cô cứ nghĩ người ở thời đại này đều kín đáo, thậm chí là cổ hủ, vậy mà người đàn ông trước mặt lại thẳng thừng đến thế.

Hạ Di tỏ vẻ ngượng ngùng, mở lời giải thích: "Nói gì thì nói, tôi vẫn phải cảm ơn anh chứ. Nếu không phải anh, tôi đã sớm bị bọn buôn người bắt cóc rồi."

Lời cô chưa dứt, người đàn ông đã tiếp lời: "Đúng vậy, khó khăn lắm mới cứu được cô, quay đầu cô lại tự cho mình cơ hội đi tự sát."

Hạ Di hít một hơi thật sâu, tự nhủ trong lòng: Người đàn ông trước mắt là ân nhân cứu mạng, phải bình tĩnh, nhất định phải bình tĩnh!

"Cô nói cô đến tìm vị hôn phu, anh ta ở đảo Truy Phong à?" Hoắc Cảnh Sâm nhớ lại lời cô nói trên boong tàu. Hắn đã ở đảo Truy Phong sáu năm, nắm rõ tình hình trên đảo. Đại đa số đều là dân bản địa, rất ít người từ thành phố về đây kết hôn. Cô gái này rất có thể đến đơn vị tìm vị hôn phu, nhưng không có nhiều người được phép tùy quân.

Hoắc Cảnh Sâm nhanh chóng phác thảo trong đầu danh sách những đồng chí nam chưa kết hôn và có thể tùy quân. Giây tiếp theo, Hạ Di ngoan ngoãn gật đầu, trông cực kỳ dễ bảo: "Tôi và vị hôn phu là thanh mai trúc mã đính hôn từ nhỏ. Anh ấy tên là Nhan Nhất Minh, lần này tôi đến là để chuẩn bị tùy quân."

Đối mặt với người đã cứu mình hai lần, Hạ Di không hề đề phòng.

Chiếc thuyền này vốn là để đi đảo Truy Phong. Thấy người đàn ông xuất hiện ở đây, lại cộng thêm vẻ ngoài và dáng người đặc trưng của hắn, Hạ Di bắt đầu suy đoán.

"Đồng chí, anh cũng đóng quân ở đảo Truy Phong à?"

"Khó đoán vậy sao?" Hoắc Cảnh Sâm hỏi lại, rồi mỉm cười. "Nhan Nhất Minh à, tôi có biết."

Tuy nhiên, Nhan Nhất Minh này không còn là người của quân đội nữa. Do vấn đề lý lịch và một số nguyên nhân khác, anh ta hiện chỉ làm trợ giảng trên đảo. Ánh mắt Hoắc Cảnh Sâm dò xét như lưỡi dao sắc lẹm lướt qua Hạ Di.

"Thế à? Vậy thì có duyên quá!"

Mắt Hạ Di sáng lên, khóe miệng khẽ nhếch. Vậy là cô không cần tốn công đi khắp nơi hỏi thăm đơn vị quân đội ở đâu nữa.

Hoắc Cảnh Sâm ngồi thẳng lưng, nhắm mắt nghỉ ngơi, không có ý định nói chuyện tiếp với Hạ Di. Hạ Di lấy khăn lụa từ rương da, nhanh chóng lau khô nước trên mặt và mái tóc ướt sũng. Cô có gương mặt thanh tú, hiền hòa, ngũ quan tinh tế, nhỏ nhắn, làn da trắng nõn không tì vết. Mọi cử chỉ của cô đều dễ dàng thu hút ánh nhìn của những người xung quanh.

Một lúc lâu sau, thuyền cập bến. Tiếng thuyền trưởng khản đặc thông báo: "Đảo Truy Phong đã đến! Mời các đồng chí cầm chắc hành lý cá nhân, chuẩn bị rời thuyền!"

Thông báo vừa dứt, dòng người chen chúc, xô đẩy, bắt đầu trở nên náo nhiệt. Hạ Di đứng ở phía sau. Cô định đi theo người đàn ông, nhưng bất đắc dĩ hắn người cao chân dài, chỉ vài bước đã đi tít lên phía trước rồi.

3

0

3 tuần trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.