0 chữ
Chương 3
Chương 3
Hoắc Cảnh Sâm rũ mắt. Lòng bàn tay hắn bị cô gái nắm chặt, làn da non mịn kề sát những vết chai trên tay, cảm giác mềm mại khiến hắn khẽ khựng lại.
Hạ Di thấy người đàn ông không phản kháng, ngầm hiểu hắn đã đồng ý giúp mình. Cô nắm chặt tay hắn, lớn tiếng giải thích với đám đông đang xem náo nhiệt: "Đây mới là chồng tôi! Hai người kia chắc chắn là bọn buôn người! Nếu mọi người không tin thì cứ cùng chúng tôi đến đồn công an là rõ!"
Bọn buôn người thấy kế hoạch thất bại, cả hai bỏ của chạy lấy người, hòa vào dòng người và nhanh chóng biến mất không dấu vết.
"Nắm chặt thế, thật sự coi tôi là chồng cô đấy à?"
Khóe lông mày người đàn ông khẽ nhếch lên, hắn bật cười khe khẽ. Hạ Di bừng tỉnh, vội buông tay, mặt cô nóng bừng.
"Không... không, xin lỗi, tôi chỉ hơi sợ hãi thôi ạ." Hạ Di vội vàng rụt tay lại.
"Nhìn thì nũng nịu thế mà đầu óc cũng thông minh phết."
Hoắc Cảnh Sâm cúi mi, ánh mắt dừng lại trên người cô. Hai má cô gái trắng sứ, không tì vết giờ ửng hồng. Đôi mắt hạnh ngập nước khiến người ta mềm lòng, không khỏi muốn cưng chiều. Hàng mi cong vυ"t run rẩy vì căng thẳng, đôi môi hồng khẽ mím chặt lại vì tủi thân. Thảo nào lại bị để ý, trông cô cứ như chú thỏ con vậy.
Hạ Di định cảm ơn vài câu, nhưng người đàn ông đã sải bước dài, vác túi đi xa rồi.
Trớ trêu thay, Hạ Di lại lần nữa gặp người đàn ông ấy trên chuyến tàu đi đảo Truy Phong.
Chưa bao giờ đi tàu, Hạ Di cứ thế bám chặt vào cửa sổ, cố gắng ngăn cơn say sóng. Con tàu không ngừng rung lắc, dạ dày cô cuồn cuộn dữ dội, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét. Sóng lớn đập vào mạn thuyền, cả thân tàu chênh vênh giữa không trung. Hạ Di mất thăng bằng, người chao đảo rồi đập mạnh vào bức tường cạnh đó.
Cảm giác khó chịu, buồn nôn lại ập đến. Cô ôm miệng, lảo đảo đi ra boong tàu, muốn nôn sạch để dạ dày thoải mái hơn. Hạ Di bước ra khỏi phòng, cô một tay nắm chặt lan can. Chẳng ngờ phía trước lại đón thêm vài đợt sóng lớn, con tàu lại lần nữa chênh vênh.
Thần kinh cô bỗng chốc căng thẳng tột độ, tay không dám buông lỏng. Tiếng gió gào thét ngay bên tai, những hạt nước mưa dày đặc táp vào mặt, đau đến mức Hạ Di không mở mắt nổi.
Bất chợt, Hạ Di cảm giác cổ tay mình bị một bàn tay nắm lấy. Hơi ấm từ cổ tay truyền đến, con tàu dần trở nên vững vàng hơn.
"Đồng chí, cô tính tự sát à?"
Giọng nói quen thuộc khiến Hạ Di mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông chứa vài phần khó hiểu, hàng lông mày nhíu chặt làm lộ rõ sự băn khoăn trong lòng.
Hạ Di vội vàng lắc đầu phủ nhận, ngữ khí nhút nhát, sợ sệt: "Tôi... tôi đến tìm vị hôn phu."
"Vị hôn phu của cô ở dưới đáy biển à?"
Hạ Di: "..."
"Không muốn chết thì vào trong đi. Cái thân nhỏ bé của cô mà gặp thêm vài đợt sóng nữa thì cứ liệu mà đi gặp vị hôn phu dưới đáy biển đấy!"
Hạ Di thấy người đàn ông không phản kháng, ngầm hiểu hắn đã đồng ý giúp mình. Cô nắm chặt tay hắn, lớn tiếng giải thích với đám đông đang xem náo nhiệt: "Đây mới là chồng tôi! Hai người kia chắc chắn là bọn buôn người! Nếu mọi người không tin thì cứ cùng chúng tôi đến đồn công an là rõ!"
Bọn buôn người thấy kế hoạch thất bại, cả hai bỏ của chạy lấy người, hòa vào dòng người và nhanh chóng biến mất không dấu vết.
"Nắm chặt thế, thật sự coi tôi là chồng cô đấy à?"
Khóe lông mày người đàn ông khẽ nhếch lên, hắn bật cười khe khẽ. Hạ Di bừng tỉnh, vội buông tay, mặt cô nóng bừng.
"Không... không, xin lỗi, tôi chỉ hơi sợ hãi thôi ạ." Hạ Di vội vàng rụt tay lại.
Hoắc Cảnh Sâm cúi mi, ánh mắt dừng lại trên người cô. Hai má cô gái trắng sứ, không tì vết giờ ửng hồng. Đôi mắt hạnh ngập nước khiến người ta mềm lòng, không khỏi muốn cưng chiều. Hàng mi cong vυ"t run rẩy vì căng thẳng, đôi môi hồng khẽ mím chặt lại vì tủi thân. Thảo nào lại bị để ý, trông cô cứ như chú thỏ con vậy.
Hạ Di định cảm ơn vài câu, nhưng người đàn ông đã sải bước dài, vác túi đi xa rồi.
Trớ trêu thay, Hạ Di lại lần nữa gặp người đàn ông ấy trên chuyến tàu đi đảo Truy Phong.
Chưa bao giờ đi tàu, Hạ Di cứ thế bám chặt vào cửa sổ, cố gắng ngăn cơn say sóng. Con tàu không ngừng rung lắc, dạ dày cô cuồn cuộn dữ dội, khuôn mặt nhỏ nhắn tái mét. Sóng lớn đập vào mạn thuyền, cả thân tàu chênh vênh giữa không trung. Hạ Di mất thăng bằng, người chao đảo rồi đập mạnh vào bức tường cạnh đó.
Thần kinh cô bỗng chốc căng thẳng tột độ, tay không dám buông lỏng. Tiếng gió gào thét ngay bên tai, những hạt nước mưa dày đặc táp vào mặt, đau đến mức Hạ Di không mở mắt nổi.
Bất chợt, Hạ Di cảm giác cổ tay mình bị một bàn tay nắm lấy. Hơi ấm từ cổ tay truyền đến, con tàu dần trở nên vững vàng hơn.
"Đồng chí, cô tính tự sát à?"
Giọng nói quen thuộc khiến Hạ Di mở mắt. Đôi mắt sâu thẳm của người đàn ông chứa vài phần khó hiểu, hàng lông mày nhíu chặt làm lộ rõ sự băn khoăn trong lòng.
Hạ Di vội vàng lắc đầu phủ nhận, ngữ khí nhút nhát, sợ sệt: "Tôi... tôi đến tìm vị hôn phu."
Hạ Di: "..."
"Không muốn chết thì vào trong đi. Cái thân nhỏ bé của cô mà gặp thêm vài đợt sóng nữa thì cứ liệu mà đi gặp vị hôn phu dưới đáy biển đấy!"
4
0
3 tuần trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
