0 chữ
Chương 45
Chương 45
Nhưng để chắc chắn, ông ta vẫn xác nhận lại lần nữa: “Cô chắc chắn là Lý Tư Tư đã đồng ý thay con gái cô về quê?”
Trần Mạn Vân gật đầu lia lịa: “Chứ còn gì nữa mấy hôm trước nó nhắc đến chuyện đó, bọn tôi không đồng ý, ai ngờ con bé lại dở chứng với tụi tôi .”
Giám đốc Vương thấy Trần Mạn Vân nói chắc như đinh đóng cột thì lập tức tin ngay.
“Được rồi, vậy thì hai người mau đến văn phòng thanh niên tri thức ghi danh đi!” Giám đốc Vương nói.
“Được được, lát nữa chúng tôi sẽ qua đăng ký ngay.” Trần Mạn Vân lại gật đầu liên tục.
Vừa rồi Lý Ngọc Lan sợ đến mức không dám hé miệng. Đợi khi nhân viên ủy ban rời đi, cô ta mới nhìn sang Trần Mạn Vân.
“Mẹ, mẹ thật sự định đăng ký cho con tiện nhân Lý Tư Tư đi vùng kinh tế mới à?”
Trần Mạn Vân gật đầu: “Đúng thế, chỉ cần nó đi thì con không cần phải đi nữa, đến lúc đó công việc của nó cũng sẽ là của con.”
“Nhưng… nhưng nó sẽ đồng ý à?” Lý Ngọc Lan lo lắng hỏi.
Trần Mạn Vân hừ lạnh: “Chỉ cần mẹ ghi tên nó rồi thì cho dù nó không muốn đi cũng phải đi.”
Một khi tên đã nộp lên thì không thể sửa được. Lúc đầu Trần Mạn Vân cũng chưa nghĩ ra cách này, là nhờ vừa rồi nhân viên ủy ban tới, bà ta mới sực nhớ ra. Trong lòng Lý Ngọc Lan vẫn có chút bất an nhưng thấy mẹ quả quyết như thế, cuối cùng cô ta cũng không nói gì thêm.
Trần Mạn Vân về phòng lấy sổ hộ khẩu rồi đi thẳng đến văn phòng thanh niên tri thức. Lúc bà ta quay về, trên mặt tràn đầy vẻ vui sướиɠ. Cuối cùng cũng giải quyết xong một nỗi lo, hôm nay phải ăn mừng một bữa. Nghĩ vậy, Trần Mạn Vân rẽ vào chợ.
Chẳng mấy chốc, bà ta đã tiêu hết sạch tiền và tem phiếu, mua một con cá để tối làm món cá kho, còn mua thêm mấy khúc xương heo, định nấu canh xương tẩm bổ cho bản thân và mấy đứa nhỏ.
Bên kia, Lý Tư Tư đi theo Lý Hoành Thịnh đến khu tập thể nhà máy cơ khí. Nhà họ Phương sống trong một căn nhà riêng ở khu này. Lý Tư Tư thấy Lý Hoành Thịnh vào nhà họ Phương thì không đi theo nữa, tính đến tối sẽ quay lại xem tình hình. Sau đó, cô lại đến hai trạm thu mua phế liệu khác trong thành phố, tiếp tục dùng cách cũ, nhờ lũ chuột dẫn đường tìm báu vật.
Quả nhiên, lần này Lý Tư Tư lại tìm được mấy món cổ vật quý. Tuy nhiên lần này cô không bán trên nền tảng giao dịch không gian nữa, mà cất vào không gian hệ thống chờ có cơ hội rồi bán sau.
Gần trưa, Lý Tư Tư quay về. Trong nhà có sẵn Trần Mạn Vân và Lý Ngọc Lan làm "giúp việc" miễn phí, tất nhiên cô không để phí hoài.
Vừa vào nhà, cô đã thấy Trần Mạn Vân mua cá và xương heo về. Lý Tư Tư nên nói ngay: “Mẹ kế, trưa nay con muốn ăn cá chua ngọt với canh xương hầm rong biển.”
Trần Mạn Vân đang vui vẻ, nghe vậy lập tức sầm mặt lại. Bà ta rất muốn mắng cho Lý Tư Tư một trận nhưng nghĩ đến sức chiến đấu của con bé, cuối cùng đành nuốt giận vào trong.
“Nhà hết rong biển rồi.” Cuối cùng bà chỉ đáp vậy.
Lý Tư Tư lạnh lùng liếc bà một cái: “Hết rong biển thì không biết đi mua à? Hai người lương cộng lại cũng bảy tám chục tệ, chẳng lẽ mua không nổi chút rong biển sao?”
Trần Mạn Vân tức đến phát điên nhưng nghĩ đến việc mấy hôm nữa con nhỏ này sẽ đi vùng kinh tế mới, bà đành bực dọc vào phòng lấy tiền. Không lâu sau, trong phòng vang lên tiếng gào như gϊếŧ heo: “Á… tiền đâu rồi? Tiền của tôi đâu mất rồi?”
Trần Mạn Vân lục tung mọi chỗ giấu tiền lên nhưng không tìm được một xu nào. Xong rồi, nhà này bị trộm rồi. Tiền với tem phiếu không còn gì cả. Lý Ngọc Lan nghe tiếng hét thất thanh liền chạy vào, thấy mẹ mình đang ngồi bệt dưới đất.
“Mẹ, mẹ sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?” Lý Ngọc Lan hỏi.
“Hết rồi, mất hết rồi…” Trần Mạn Vân chẳng buồn nghe con gái hỏi gì, chỉ lẩm bẩm mãi. Lý Tư Tư nghe tiếng trong phòng mới sực nhớ ra hình như mình đã vét sạch tiền trong nhà, cô khẽ gãi mũi, hơi thấy ngại. Nhưng ngay sau đó bụng cô kêu réo, dù thế nào cũng không thể để bụng đói.
Trần Mạn Vân gật đầu lia lịa: “Chứ còn gì nữa mấy hôm trước nó nhắc đến chuyện đó, bọn tôi không đồng ý, ai ngờ con bé lại dở chứng với tụi tôi .”
Giám đốc Vương thấy Trần Mạn Vân nói chắc như đinh đóng cột thì lập tức tin ngay.
“Được rồi, vậy thì hai người mau đến văn phòng thanh niên tri thức ghi danh đi!” Giám đốc Vương nói.
“Được được, lát nữa chúng tôi sẽ qua đăng ký ngay.” Trần Mạn Vân lại gật đầu liên tục.
Vừa rồi Lý Ngọc Lan sợ đến mức không dám hé miệng. Đợi khi nhân viên ủy ban rời đi, cô ta mới nhìn sang Trần Mạn Vân.
“Mẹ, mẹ thật sự định đăng ký cho con tiện nhân Lý Tư Tư đi vùng kinh tế mới à?”
Trần Mạn Vân gật đầu: “Đúng thế, chỉ cần nó đi thì con không cần phải đi nữa, đến lúc đó công việc của nó cũng sẽ là của con.”
Trần Mạn Vân hừ lạnh: “Chỉ cần mẹ ghi tên nó rồi thì cho dù nó không muốn đi cũng phải đi.”
Một khi tên đã nộp lên thì không thể sửa được. Lúc đầu Trần Mạn Vân cũng chưa nghĩ ra cách này, là nhờ vừa rồi nhân viên ủy ban tới, bà ta mới sực nhớ ra. Trong lòng Lý Ngọc Lan vẫn có chút bất an nhưng thấy mẹ quả quyết như thế, cuối cùng cô ta cũng không nói gì thêm.
Trần Mạn Vân về phòng lấy sổ hộ khẩu rồi đi thẳng đến văn phòng thanh niên tri thức. Lúc bà ta quay về, trên mặt tràn đầy vẻ vui sướиɠ. Cuối cùng cũng giải quyết xong một nỗi lo, hôm nay phải ăn mừng một bữa. Nghĩ vậy, Trần Mạn Vân rẽ vào chợ.
Chẳng mấy chốc, bà ta đã tiêu hết sạch tiền và tem phiếu, mua một con cá để tối làm món cá kho, còn mua thêm mấy khúc xương heo, định nấu canh xương tẩm bổ cho bản thân và mấy đứa nhỏ.
Quả nhiên, lần này Lý Tư Tư lại tìm được mấy món cổ vật quý. Tuy nhiên lần này cô không bán trên nền tảng giao dịch không gian nữa, mà cất vào không gian hệ thống chờ có cơ hội rồi bán sau.
Gần trưa, Lý Tư Tư quay về. Trong nhà có sẵn Trần Mạn Vân và Lý Ngọc Lan làm "giúp việc" miễn phí, tất nhiên cô không để phí hoài.
Vừa vào nhà, cô đã thấy Trần Mạn Vân mua cá và xương heo về. Lý Tư Tư nên nói ngay: “Mẹ kế, trưa nay con muốn ăn cá chua ngọt với canh xương hầm rong biển.”
“Nhà hết rong biển rồi.” Cuối cùng bà chỉ đáp vậy.
Lý Tư Tư lạnh lùng liếc bà một cái: “Hết rong biển thì không biết đi mua à? Hai người lương cộng lại cũng bảy tám chục tệ, chẳng lẽ mua không nổi chút rong biển sao?”
Trần Mạn Vân tức đến phát điên nhưng nghĩ đến việc mấy hôm nữa con nhỏ này sẽ đi vùng kinh tế mới, bà đành bực dọc vào phòng lấy tiền. Không lâu sau, trong phòng vang lên tiếng gào như gϊếŧ heo: “Á… tiền đâu rồi? Tiền của tôi đâu mất rồi?”
Trần Mạn Vân lục tung mọi chỗ giấu tiền lên nhưng không tìm được một xu nào. Xong rồi, nhà này bị trộm rồi. Tiền với tem phiếu không còn gì cả. Lý Ngọc Lan nghe tiếng hét thất thanh liền chạy vào, thấy mẹ mình đang ngồi bệt dưới đất.
“Mẹ, mẹ sao vậy? Xảy ra chuyện gì rồi?” Lý Ngọc Lan hỏi.
“Hết rồi, mất hết rồi…” Trần Mạn Vân chẳng buồn nghe con gái hỏi gì, chỉ lẩm bẩm mãi. Lý Tư Tư nghe tiếng trong phòng mới sực nhớ ra hình như mình đã vét sạch tiền trong nhà, cô khẽ gãi mũi, hơi thấy ngại. Nhưng ngay sau đó bụng cô kêu réo, dù thế nào cũng không thể để bụng đói.
12
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
