0 chữ
Chương 44
Chương 44
Đó là thứ quý giá nhất trong số đồ cất giấu, vốn là bà ta định giữ lại cho mình dùng.
Dù sao thì nhân sâm quý thế này, không phải muốn có là có.
“Anh có việc cần dùng đến.” Lý Hoành Thịnh hờ hững đáp.
Cung Mỹ Lệ lập tức nhăn mặt, giọng không vui: “Cần dùng? Đừng nói là anh định mang đi cho Trần Mạn Vân đấy nhé!”
Lý Hoành Thịnh nhíu mày: “Em đang nói linh tinh gì vậy? Anh mang sang nhà họ Phương xin lỗi.”
Rồi ông ta kể lại chuyện đã xảy ra hôm trước. Tuy Cung Mỹ Lệ vẫn còn khó chịu nhưng cũng không nói thêm gì. Sau khi ông ta rời đi, Cung Mỹ Lệ còn đứng ở cửa nhìn một lúc, rồi mới quay lại phòng.
Chờ cô ta đi rồi, Lý Tư Tư nhanh chóng rời khỏi phòng, linh hoạt trèo qua tường viện, vội vã trở về nhà. Vì cô đi đường tắt nên về đến nơi trước cả Lý Hoành Thịnh. Vừa về đến, cô lập tức vào phòng đóng kín cửa. Một lát sau, Lý Hoành Thịnh lặng lẽ trở về đóng cổng viện lại. Vào tới nhà chính, ông ta còn liếc nhìn cửa phòng Lý Tư Tư một cái, thấy vẫn đóng im lìm thì mới yên tâm thở phào.
Sáng hôm sau, Lý Hoành Thịnh xin nghỉ nửa ngày, ăn sáng xong thì ra ngoài.
Lý Tư Tư thấy ông ta cầm theo đúng cái hộp tối qua mang về thì đoán được là ông ta định đến nhà họ Phương. Nghĩ đến ánh mắt ông Phương nhìn mình trước khi rời đi, cô thấy bản thân cũng nên sang đó một chuyến.
Thế là sau khi Lý Hoành Thịnh ra khỏi nhà, cô cũng rời đi theo. Trần Mạn Vân nhìn bóng lưng Lý Tư Tư rời đi, ánh mắt đầy oán hận. Chẳng bao lâu sau khi cô đi, cổng nhà họ Lý lại vang lên tiếng gõ. Trần Mạn Vân đang bận rộn trong bếp bảo Lý Ngọc Lan ra mở cửa.
Ai ngờ khi cửa mở ra, người đứng trước lại là cán bộ khu phố, khiến Lý Ngọc Lan hoảng hốt hét lên: “Mẹ! Mẹ mau ra đây mau ra đây đi!”
Nghe giọng con gái hốt hoảng, Trần Mạn Vân tưởng có chuyện lớn, vội chạy ra khỏi bếp. Khi thấy mấy cán bộ khu phố đứng đó, tim bà ta cũng giật thót: “Chủ nhiệm Vương, đồng chí Dương, sao các anh lại tới đây?”
Dù trong lòng căng thẳng tột độ nhưng đối mặt với mấy người khu phố, Trần Mạn Vân vẫn cố nặn ra nụ cười.
“Vì sao chúng tôi đến thì cô tự biết rõ. Con gái cô hiện vẫn chưa có việc làm đúng không? Chính sách đưa trí thức trẻ về nông thôn chắc cô cũng rõ rồi. Mong các vị có thể tích cực ủng hộ, để con gái cô một thanh niên trí thức có thể về vùng quê rộng lớn rèn luyện, góp phần xây dựng đất nước.” Chủ nhiệm Vương nghiêm giọng nói.
Sắc mặt Trần Mạn Vân lập tức trắng bệch, môi run rẩy mãi mới bật ra tiếng: “Chủ nhiệm Vương, tôi... con bé nhà tôi sắp vào xưởng làm rồi, không thuộc diện phải về quê theo chính sách đâu ạ.”
Nghe vậy, sắc mặt Chủ nhiệm Vương sầm xuống: “Đồng chí Trần Mạn Vân, theo điều tra của chúng tôi, con gái cô Lý Ngọc Lan hiện không có công ăn việc làm. Cô cố tình lừa dối chúng tôi, cho thấy nhận thức chính trị của cô có vấn đề rồi đấy!”
Nghe đến đây, chân Trần Mạn Vân đã bắt đầu nhũn ra nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh: “Chủ nhiệm Vương, tôi thật sự không lừa anh! Con bé đúng là sắp vào xưởng làm mà.”
Thấy bà ta nói chắc nịch như vậy, Chủ nhiệm Vương cũng bắt đầu nghi ngờ, nên hỏi: rốt cuộc Lý Ngọc Lan sẽ làm ở đâu?
Trần Mạn Vân ấp a ấp úng mãi không nói nổi câu nào ra hồn. Cuối cùng lóe lên một ý, bà ta nói:
“Chủ nhiệm Vương, thật ra là con gái riêng của chồng tôi không nỡ để em gái phải đi vùng sâu vùng xa, nên đã chủ động nhường chỗ làm cho con gái tôi, còn bản thân thì xung phong về quê.”
“Chủ nhiệm Vương, chắc anh cũng biết chuyện mẹ ruột con bé Triệu Nhược Vân đã hy sinh để cứu tài sản của xưởng dệt. Sau đó vì cảm động trước tinh thần cống hiến quên mình ấy, xưởng mới giữ lại một chỗ làm cho con bé. Lúc đầu tôi cũng không đồng ý để nó đổi nhưng con bé nó bướng quá!”
Là cán bộ khu phố, chủ nhiệm Vương tất nhiên biết rõ câu chuyện anh hùng của Triệu Nhược Vân, nên khi nghe Trần Mạn Vân nói vậy cũng có phần tin tưởng.
Dù sao thì nhân sâm quý thế này, không phải muốn có là có.
“Anh có việc cần dùng đến.” Lý Hoành Thịnh hờ hững đáp.
Cung Mỹ Lệ lập tức nhăn mặt, giọng không vui: “Cần dùng? Đừng nói là anh định mang đi cho Trần Mạn Vân đấy nhé!”
Lý Hoành Thịnh nhíu mày: “Em đang nói linh tinh gì vậy? Anh mang sang nhà họ Phương xin lỗi.”
Rồi ông ta kể lại chuyện đã xảy ra hôm trước. Tuy Cung Mỹ Lệ vẫn còn khó chịu nhưng cũng không nói thêm gì. Sau khi ông ta rời đi, Cung Mỹ Lệ còn đứng ở cửa nhìn một lúc, rồi mới quay lại phòng.
Chờ cô ta đi rồi, Lý Tư Tư nhanh chóng rời khỏi phòng, linh hoạt trèo qua tường viện, vội vã trở về nhà. Vì cô đi đường tắt nên về đến nơi trước cả Lý Hoành Thịnh. Vừa về đến, cô lập tức vào phòng đóng kín cửa. Một lát sau, Lý Hoành Thịnh lặng lẽ trở về đóng cổng viện lại. Vào tới nhà chính, ông ta còn liếc nhìn cửa phòng Lý Tư Tư một cái, thấy vẫn đóng im lìm thì mới yên tâm thở phào.
Lý Tư Tư thấy ông ta cầm theo đúng cái hộp tối qua mang về thì đoán được là ông ta định đến nhà họ Phương. Nghĩ đến ánh mắt ông Phương nhìn mình trước khi rời đi, cô thấy bản thân cũng nên sang đó một chuyến.
Thế là sau khi Lý Hoành Thịnh ra khỏi nhà, cô cũng rời đi theo. Trần Mạn Vân nhìn bóng lưng Lý Tư Tư rời đi, ánh mắt đầy oán hận. Chẳng bao lâu sau khi cô đi, cổng nhà họ Lý lại vang lên tiếng gõ. Trần Mạn Vân đang bận rộn trong bếp bảo Lý Ngọc Lan ra mở cửa.
Ai ngờ khi cửa mở ra, người đứng trước lại là cán bộ khu phố, khiến Lý Ngọc Lan hoảng hốt hét lên: “Mẹ! Mẹ mau ra đây mau ra đây đi!”
Nghe giọng con gái hốt hoảng, Trần Mạn Vân tưởng có chuyện lớn, vội chạy ra khỏi bếp. Khi thấy mấy cán bộ khu phố đứng đó, tim bà ta cũng giật thót: “Chủ nhiệm Vương, đồng chí Dương, sao các anh lại tới đây?”
“Vì sao chúng tôi đến thì cô tự biết rõ. Con gái cô hiện vẫn chưa có việc làm đúng không? Chính sách đưa trí thức trẻ về nông thôn chắc cô cũng rõ rồi. Mong các vị có thể tích cực ủng hộ, để con gái cô một thanh niên trí thức có thể về vùng quê rộng lớn rèn luyện, góp phần xây dựng đất nước.” Chủ nhiệm Vương nghiêm giọng nói.
Sắc mặt Trần Mạn Vân lập tức trắng bệch, môi run rẩy mãi mới bật ra tiếng: “Chủ nhiệm Vương, tôi... con bé nhà tôi sắp vào xưởng làm rồi, không thuộc diện phải về quê theo chính sách đâu ạ.”
Nghe vậy, sắc mặt Chủ nhiệm Vương sầm xuống: “Đồng chí Trần Mạn Vân, theo điều tra của chúng tôi, con gái cô Lý Ngọc Lan hiện không có công ăn việc làm. Cô cố tình lừa dối chúng tôi, cho thấy nhận thức chính trị của cô có vấn đề rồi đấy!”
Thấy bà ta nói chắc nịch như vậy, Chủ nhiệm Vương cũng bắt đầu nghi ngờ, nên hỏi: rốt cuộc Lý Ngọc Lan sẽ làm ở đâu?
Trần Mạn Vân ấp a ấp úng mãi không nói nổi câu nào ra hồn. Cuối cùng lóe lên một ý, bà ta nói:
“Chủ nhiệm Vương, thật ra là con gái riêng của chồng tôi không nỡ để em gái phải đi vùng sâu vùng xa, nên đã chủ động nhường chỗ làm cho con gái tôi, còn bản thân thì xung phong về quê.”
“Chủ nhiệm Vương, chắc anh cũng biết chuyện mẹ ruột con bé Triệu Nhược Vân đã hy sinh để cứu tài sản của xưởng dệt. Sau đó vì cảm động trước tinh thần cống hiến quên mình ấy, xưởng mới giữ lại một chỗ làm cho con bé. Lúc đầu tôi cũng không đồng ý để nó đổi nhưng con bé nó bướng quá!”
Là cán bộ khu phố, chủ nhiệm Vương tất nhiên biết rõ câu chuyện anh hùng của Triệu Nhược Vân, nên khi nghe Trần Mạn Vân nói vậy cũng có phần tin tưởng.
12
0
1 tháng trước
6 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
