0 chữ
Chương 30
Chương 30
“Có chuyện gì thế? Chẳng lẽ là anh làm gì khiến em giận sao?” Ông nghi hoặc hỏi.
Trần Mạn Vân bĩu môi, nhìn sang giường bên cạnh, thấy bà cụ giường bên không có ở đó, mới mở miệng: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Không phải là con gái tốt của anh sáng sớm chạy đến bệnh viện làm ầm lên sao? Giờ thì hay rồi, cả bệnh viện đều biết tôi là mụ mẹ kế độc ác, ngày ngày hành hạ con chồng. Tôi uất ức đến sắp phát điên rồi, hu hu...”
Không đợi Lý Hoành Thịnh mở miệng, Lý Ngọc Lan cũng bắt đầu khóc lóc kể lể, đến khi hai mẹ con nói xong thì Lý Chí Cương cũng “oa” một tiếng khóc to: “Còn con nữa, ở nhà con sắp bị con nhỏ chết tiệt đó đánh chết rồi, hu hu... Con không muốn về cái nhà đó nữa đâu, nếu về chắc chắn sẽ bị nó đánh chết mất, hu hu...”
Cả phòng bệnh lập tức vang lên tiếng khóc của ba mẹ con Trần Mạn Vân, khiến Lý Hoành Thịnh đau hết cả đầu. Ông cố gắng dỗ dành họ nhưng càng dỗ thì họ lại càng khóc to hơn.
Y tá đi ngang nghe thấy tiếng ồn ào thì đẩy cửa vào, mặt tối sầm lại quát: “Đây là phòng bệnh, mong mọi người giữ trật tự, đừng ảnh hưởng đến bệnh nhân khác nghỉ ngơi.”
Lời vừa dứt, ba mẹ con Trần Mạn Vân lập tức nín bặt. Lý Hoành Thịnh vội xin lỗi y tá rồi đóng cửa lại, sau đó ngồi xuống bên giường Trần Mạn Vân: “Đừng khóc nữa, anh biết mấy ngày nay mấy mẹ con em bị ấm ức. Em yên tâm, anh đã nghĩ ra cách rồi, chiều nay anh sẽ nói với nhà họ Phương, bảo họ tối nay đưa người đến. Đợi con tiện nhân đó bị làm chuyện đã rồi, chúng ta sẽ gả nó qua đó. Đến lúc đó, công việc kia sẽ là của Ngọc Lan.”
Trần Mạn Vân nghe xong thì mừng rỡ: "Anh nói thật à? Tối nay thật sự có thể làm được? Công việc đó thật sự sẽ là của Ngọc Lan?”
Lý Ngọc Lan cũng trông chờ nhìn Lý Hoành Thịnh, chờ ông xác nhận, Lý Hoành Thịnh quả quyết gật đầu: “Yên tâm, nhất định sẽ lo xong. Đến lúc đó chờ tin tốt là được!”
Nghe ông nói chắc nịch như vậy, mẹ con Trần Mạn Vân cuối cùng cũng nở nụ cười.
“Nhưng tối nay Ngọc Lan vẫn phải theo tôi về nhà, không thì ở nhà không có ai nấu cơm, kế hoạch sẽ hỏng hết.”
Trần Mạn Vân nghe vậy thì bất giác lo lắng: “Anh à, nhất định phải để Ngọc Lan về sao? Hay để con bé ở lại bệnh viện...”
Chưa kịp nói hết câu thì Lý Hoành Thịnh đã lắc đầu: “Không được, nếu không để Ngọc Lan về thì lúc nhà họ Phương tới, ai nấu cơm? Chẳng lẽ để họ tới mà không có bữa ăn nào à?”
Trần Mạn Vân cũng hiểu lý là vậy nhưng không hiểu sao vừa nghĩ tới việc để Ngọc Lan về là lòng bà lại thấp thỏm. Lý Ngọc Lan lại chẳng để tâm: “Mẹ, mẹ yên tâm con chỉ về nấu cơm thôi, sẽ không có chuyện gì đâu. Huống chi còn có ba mà.”
“Đúng vậy, Mạn Vân, yên tâm đi, có tôi ở đó thì Ngọc Lan sẽ không sao.” Lý Hoành Thịnh cam đoan.
Lý Chí Cương nghe nói chị sẽ về nấu cơm thì lập tức mừng rỡ: “Tuyệt quá! Mẹ ơi, chị về nhà nấu cơm rồi thì con sẽ ở lại bệnh viện chăm mẹ nhé!”
Chỉ cần được ở lại bệnh viện là cậu không phải lo bị con mụ hung thần kia đánh nữa rồi. Trần Mạn Vân không biết con mình nghĩ gì, chỉ thấy con trai chủ động nói muốn chăm bà thì cảm động vô cùng. Con trai bà cuối cùng cũng lớn rồi, biết thương mẹ rồi. Đúng là máu mủ vẫn là ruột rà, không như con nhỏ vong ân phụ nghĩa kia.
“Được, Tiểu Cương ở lại bệnh viện với mẹ.” Trần Mạn Vân gật đầu.
Cả nhà bốn người vừa thống nhất xong kế hoạch, đang định nói tiếp thì cửa phòng bệnh mở ra bà cụ giường bên quay lại. Bà cụ vừa trông thấy Lý Hoành Thịnh đang ngồi bên cạnh thì hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường, trông hèn hèn như vậy cũng chẳng lạ khi làm ra mấy chuyện chẳng ra gì.
Lý Hoành Thịnh bị bà cụ lườm một cái mà ngơ ngác, không hiểu mình đã đắc tội gì với bà ta.
Chiều tối, Lý Tư Tư vừa về đến nhà thì bất ngờ phát hiện Lý Ngọc Lan đang ở trong bếp nấu cơm. Cô đứng trong sân ngẩng đầu nhìn lên trời không sai, mặt trời vẫn lặn từ hướng tây cơ mà!
Trần Mạn Vân bĩu môi, nhìn sang giường bên cạnh, thấy bà cụ giường bên không có ở đó, mới mở miệng: “Còn có thể là chuyện gì nữa? Không phải là con gái tốt của anh sáng sớm chạy đến bệnh viện làm ầm lên sao? Giờ thì hay rồi, cả bệnh viện đều biết tôi là mụ mẹ kế độc ác, ngày ngày hành hạ con chồng. Tôi uất ức đến sắp phát điên rồi, hu hu...”
Không đợi Lý Hoành Thịnh mở miệng, Lý Ngọc Lan cũng bắt đầu khóc lóc kể lể, đến khi hai mẹ con nói xong thì Lý Chí Cương cũng “oa” một tiếng khóc to: “Còn con nữa, ở nhà con sắp bị con nhỏ chết tiệt đó đánh chết rồi, hu hu... Con không muốn về cái nhà đó nữa đâu, nếu về chắc chắn sẽ bị nó đánh chết mất, hu hu...”
Cả phòng bệnh lập tức vang lên tiếng khóc của ba mẹ con Trần Mạn Vân, khiến Lý Hoành Thịnh đau hết cả đầu. Ông cố gắng dỗ dành họ nhưng càng dỗ thì họ lại càng khóc to hơn.
Lời vừa dứt, ba mẹ con Trần Mạn Vân lập tức nín bặt. Lý Hoành Thịnh vội xin lỗi y tá rồi đóng cửa lại, sau đó ngồi xuống bên giường Trần Mạn Vân: “Đừng khóc nữa, anh biết mấy ngày nay mấy mẹ con em bị ấm ức. Em yên tâm, anh đã nghĩ ra cách rồi, chiều nay anh sẽ nói với nhà họ Phương, bảo họ tối nay đưa người đến. Đợi con tiện nhân đó bị làm chuyện đã rồi, chúng ta sẽ gả nó qua đó. Đến lúc đó, công việc kia sẽ là của Ngọc Lan.”
Trần Mạn Vân nghe xong thì mừng rỡ: "Anh nói thật à? Tối nay thật sự có thể làm được? Công việc đó thật sự sẽ là của Ngọc Lan?”
Lý Ngọc Lan cũng trông chờ nhìn Lý Hoành Thịnh, chờ ông xác nhận, Lý Hoành Thịnh quả quyết gật đầu: “Yên tâm, nhất định sẽ lo xong. Đến lúc đó chờ tin tốt là được!”
“Nhưng tối nay Ngọc Lan vẫn phải theo tôi về nhà, không thì ở nhà không có ai nấu cơm, kế hoạch sẽ hỏng hết.”
Trần Mạn Vân nghe vậy thì bất giác lo lắng: “Anh à, nhất định phải để Ngọc Lan về sao? Hay để con bé ở lại bệnh viện...”
Chưa kịp nói hết câu thì Lý Hoành Thịnh đã lắc đầu: “Không được, nếu không để Ngọc Lan về thì lúc nhà họ Phương tới, ai nấu cơm? Chẳng lẽ để họ tới mà không có bữa ăn nào à?”
Trần Mạn Vân cũng hiểu lý là vậy nhưng không hiểu sao vừa nghĩ tới việc để Ngọc Lan về là lòng bà lại thấp thỏm. Lý Ngọc Lan lại chẳng để tâm: “Mẹ, mẹ yên tâm con chỉ về nấu cơm thôi, sẽ không có chuyện gì đâu. Huống chi còn có ba mà.”
“Đúng vậy, Mạn Vân, yên tâm đi, có tôi ở đó thì Ngọc Lan sẽ không sao.” Lý Hoành Thịnh cam đoan.
Chỉ cần được ở lại bệnh viện là cậu không phải lo bị con mụ hung thần kia đánh nữa rồi. Trần Mạn Vân không biết con mình nghĩ gì, chỉ thấy con trai chủ động nói muốn chăm bà thì cảm động vô cùng. Con trai bà cuối cùng cũng lớn rồi, biết thương mẹ rồi. Đúng là máu mủ vẫn là ruột rà, không như con nhỏ vong ân phụ nghĩa kia.
“Được, Tiểu Cương ở lại bệnh viện với mẹ.” Trần Mạn Vân gật đầu.
Cả nhà bốn người vừa thống nhất xong kế hoạch, đang định nói tiếp thì cửa phòng bệnh mở ra bà cụ giường bên quay lại. Bà cụ vừa trông thấy Lý Hoành Thịnh đang ngồi bên cạnh thì hừ lạnh một tiếng đầy khinh thường, trông hèn hèn như vậy cũng chẳng lạ khi làm ra mấy chuyện chẳng ra gì.
Lý Hoành Thịnh bị bà cụ lườm một cái mà ngơ ngác, không hiểu mình đã đắc tội gì với bà ta.
Chiều tối, Lý Tư Tư vừa về đến nhà thì bất ngờ phát hiện Lý Ngọc Lan đang ở trong bếp nấu cơm. Cô đứng trong sân ngẩng đầu nhìn lên trời không sai, mặt trời vẫn lặn từ hướng tây cơ mà!
9
0
1 tháng trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
