0 chữ
Chương 39
Chương 39
Edit: Hến Con.
Vậy mà ngoài kia dám bán tới năm hào, tám hào, quá trời là chặt chém.
Là người từng bị chém, hễ Giản Lê hay Giản Phong bỏ tiền mua mấy món đó bên ngoài là bà lại tiếc hùi hụi.
Nhưng giờ là người bán những món đó, Vương Mộng Mai chỉ thấy, đúng là lời thật!
Giờ bà mới vỡ lẽ ra, thì ra bán mấy thứ này kiếm được bộn tiền thiệt.
Giản Lê bĩu môi: "Tất nhiên rồi."
Nghề ăn uống mà, mới vào thôi là lời ít nhất một nửa rồi. Còn sau này, khi đồ chế biến sẵn tràn lan, thì lợi nhuận một món từ nguyên liệu đến tay khách có khi đội lên bốn năm lần là ít.
Vương Mộng Mai hào hứng nói:
"Mai mẹ làm thêm bánh, lỡ tối có bán không hết thì mai mốt đem ra cổng trường cấp ba mà bán."
Bây giờ vẫn còn học sinh đi học, chủ yếu là học sinh lớp 12 ôn thi đại học thôi, nên bà định ra cổng trường dòm thử. Kêu bà bỏ cái sạp ở chợ để đi làm hàng rong thì không có cửa đâu, nhưng mỗi tối chạy ra đó bán tí đồ ăn đêm, tiện thể tiêu thụ chỗ bánh còn lại thì vẫn ổn.
Giản Lê nhìn mẹ rạng rỡ như thế, ngẩn ra một lúc.
Ở kiếp trước, từ khi cô vào đại học, mặt mẹ lúc nào cũng u ám, đầy bất mãn.
Những sai lầm trong quá khứ đã khiến cả gia đình lao đao mãi không ngóc đầu lên nổi. Mỗi lần nhớ lại, mẹ đều buồn rầu, còn ba thì chỉ biết thở dài giữa đêm. Mẹ luôn có cảm giác hối hận lẫn trách móc không nói ra được.
Suốt mấy năm trời, gương mặt mẹ luôn mang nét khổ sở. Giống như bao bà nội trợ hết lòng vì gia đình nhưng lại chẳng được hồi đáp. Không biết phải giận ai, nên với cái gì mới cũng nghi ngờ, với người thân cũng chẳng mấy tin tưởng.
Hình ảnh ấy in sâu trong lòng Giản Lê, đến mức cô suýt quên mất, mẹ cô hiện giờ vẫn chưa phải người phụ nữ đã từng "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng" ấy.
Mẹ cô vẫn đang trong giai đoạn cố gắng suy nghĩ lối thoát, vẫn dám thử những con đường ít ai đi.
Giản Lê lo lắng:
"Mẹ định ra cổng trường bán thiệt hả? Ngoài đó mấy hàng rong chắc bám chặt chỗ rồi, mẹ mới ra chắc thế nào cũng tranh chấp mất. Hay để con với ba đi cùng mẹ nhé?
Vương Mộng Mai phẩy tay: "Không cần!"
"Con tưởng mẹ ngốc chắc? Bây giờ trường học đang nghỉ hè, chỉ có học sinh lớp 12 học thêm thôi, người cũng ít. Con bé nhà dì Tiểu Phương còn nói, mỗi lần tan học ra chả thấy hàng nào, đói quá toàn phải nhịn đói đi về nhà."
Vậy mà ngoài kia dám bán tới năm hào, tám hào, quá trời là chặt chém.
Là người từng bị chém, hễ Giản Lê hay Giản Phong bỏ tiền mua mấy món đó bên ngoài là bà lại tiếc hùi hụi.
Nhưng giờ là người bán những món đó, Vương Mộng Mai chỉ thấy, đúng là lời thật!
Giờ bà mới vỡ lẽ ra, thì ra bán mấy thứ này kiếm được bộn tiền thiệt.
Giản Lê bĩu môi: "Tất nhiên rồi."
Nghề ăn uống mà, mới vào thôi là lời ít nhất một nửa rồi. Còn sau này, khi đồ chế biến sẵn tràn lan, thì lợi nhuận một món từ nguyên liệu đến tay khách có khi đội lên bốn năm lần là ít.
Vương Mộng Mai hào hứng nói:
"Mai mẹ làm thêm bánh, lỡ tối có bán không hết thì mai mốt đem ra cổng trường cấp ba mà bán."
Bây giờ vẫn còn học sinh đi học, chủ yếu là học sinh lớp 12 ôn thi đại học thôi, nên bà định ra cổng trường dòm thử. Kêu bà bỏ cái sạp ở chợ để đi làm hàng rong thì không có cửa đâu, nhưng mỗi tối chạy ra đó bán tí đồ ăn đêm, tiện thể tiêu thụ chỗ bánh còn lại thì vẫn ổn.
Ở kiếp trước, từ khi cô vào đại học, mặt mẹ lúc nào cũng u ám, đầy bất mãn.
Những sai lầm trong quá khứ đã khiến cả gia đình lao đao mãi không ngóc đầu lên nổi. Mỗi lần nhớ lại, mẹ đều buồn rầu, còn ba thì chỉ biết thở dài giữa đêm. Mẹ luôn có cảm giác hối hận lẫn trách móc không nói ra được.
Suốt mấy năm trời, gương mặt mẹ luôn mang nét khổ sở. Giống như bao bà nội trợ hết lòng vì gia đình nhưng lại chẳng được hồi đáp. Không biết phải giận ai, nên với cái gì mới cũng nghi ngờ, với người thân cũng chẳng mấy tin tưởng.
Hình ảnh ấy in sâu trong lòng Giản Lê, đến mức cô suýt quên mất, mẹ cô hiện giờ vẫn chưa phải người phụ nữ đã từng "một lần bị rắn cắn, mười năm sợ dây thừng" ấy.
Mẹ cô vẫn đang trong giai đoạn cố gắng suy nghĩ lối thoát, vẫn dám thử những con đường ít ai đi.
"Mẹ định ra cổng trường bán thiệt hả? Ngoài đó mấy hàng rong chắc bám chặt chỗ rồi, mẹ mới ra chắc thế nào cũng tranh chấp mất. Hay để con với ba đi cùng mẹ nhé?
Vương Mộng Mai phẩy tay: "Không cần!"
"Con tưởng mẹ ngốc chắc? Bây giờ trường học đang nghỉ hè, chỉ có học sinh lớp 12 học thêm thôi, người cũng ít. Con bé nhà dì Tiểu Phương còn nói, mỗi lần tan học ra chả thấy hàng nào, đói quá toàn phải nhịn đói đi về nhà."
3
0
3 tháng trước
2 tháng trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
