TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 38
Chương 38

Edit: Hến Con.

Một chiếc bánh tiêu to hơn bình thường, được cắt đôi nhét vào một quả trứng rán, thêm mấy đũa rau xào. Ai ăn nhạt thì gọi thêm quả trứng vịt muối.

Một suất bánh kẹp rau như thế giá năm hào, thêm trứng muối thì là tám hào.

Giản Lê trố mắt nhìn mẹ cô sáng tạo món mới mà chẳng cần ai chỉ dạy.

Vương Mộng Mai bận tối mắt tối mũi, chẳng rảnh trò chuyện với con gái.

Mà vừa làm xong cho ba người khách, lại có thêm hai người mới đến.

Cả buổi trưa, người đến không quá đông, nhưng cứ chốc lát lại có người ghé mua.

Mỗi lần định ăn một miếng thì lại có khách, mẹ cô gần như chẳng ăn được gì.

Dù vậy, Vương Mộng Mai càng lúc càng vui, đến hơn một giờ chiều thì khách mới vãn hẳn.

Bà chui ra sau quầy ngồi đếm tiền.

Bình thường cả ngày bán được chừng hai mươi cái bánh là may. Hôm nay chỉ mới buổi trưa đã bán được hơn hai mươi cái!

Mà toàn là bánh kẹp rau, trứng vịt muối cũng bán được bảy tám quả!

Một bữa trưa thôi mà bà kiếm được hơn mười hai đồng!

Vương Mộng Mai siết chặt mấy tờ tiền trong tay. Không phải bà chưa từng kiếm tiền, hồi trước đi làm ở xưởng, tháng cao điểm bà cũng từng cầm về hơn hai trăm tệ.

Nhưng tiền này thì khác!

Bà bắt đầu nhẩm tính trong đầu. Từ sáng tới giờ, bà đã kiếm được hơn mười lăm tệ, mà còn chưa tính lượt khách chiều tầm năm sáu giờ nữa. Dù giờ đó không đông bằng buổi trưa, thì gom lại một ngày cũng phải được hai mươi tệ.

Hai mươi tệ một ngày, một tháng là… sáu trăm tệ!

Trừ hết chi phí, ít nhất mỗi tháng cũng lời được ba bốn trăm.

Vương Mộng Mai chưa bao giờ dám mơ là cái sạp nhỏ của mình có thể kiếm ra từng ấy tiền.

Bà nhéo mạnh đùi mình một cái, đau điếng kêu “ái da”, đến lúc đó mới chắc chắn đây không phải là mơ, rồi bật cười sảng khoái.

Giản Lê nhìn mẹ cười tủm tỉm như ngốc, cũng không nhịn được cười theo.

"Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại nghĩ ra chuyện bán bánh kẹp rau thế?"

Chuyện này đâu phải cô gợi ý, mà chính mẹ lại tự nghĩ ra được mới hay chứ.

Vương Mộng Mai liếc cô:

"Con nghĩ mẹ đầu đất thế à? Cái món này ngoài cổng trường cấp ba đầy ra đấy. Làm thì dễ ợt."

Trước giờ bà cũng từng thấy người ta bán, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến chuyện mang ra chợ bán.

Bà luôn thấy mấy món ăn ngoài đường vừa đắt lại vừa không sạch sẽ, thà tự làm còn hơn. Như cái bánh kẹp này chẳng hạn, tự mình xào chút rau, chiên quả trứng, kẹp vào bánh nướng, tính ra cùng lắm cũng chỉ mất hai ba hào.

3

0

3 tháng trước

2 tháng trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.