TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 49
Chương 49

Hình tượng dịu dàng của Bạch Nặc Tư luôn khiến người ta cảm thấy ấm áp và dễ chịu, nhưng khi cậu đột nhiên nghiêm túc, bầu không khí trong phòng như trở nên ngưng trọng.

Cậu đang khoác trên mình bộ áo ngủ màu vàng nhạt, tóc hơi rối, khuôn mặt vẫn giữ nét ôn nhu dưới ánh sáng mờ dịu của đèn. Cảnh tượng này không hề khiến người ta sợ hãi, mà ngược lại, càng làm nổi bật sự mềm mại và cuốn hút tự nhiên của cậu, như một búp bê Tây Dương sống động.

Đằng Xà vốn dĩ nên tỏ ra kính sợ trước vẻ nghiêm túc hiếm thấy của Bạch Nặc Tư, nhưng nó không làm được. Thầy giáo nhỏ thật sự quá đáng yêu, quá xinh đẹp, khiến nó không thể tập trung. Trong lòng rắn nhỏ lại dâng lên chút uất ức: thầy giáo nhỏ mềm mại, thơm tho thế kia, sao có thể nghiêm khắc được chứ?

Thật ra Bạch Nặc Tư không có tức giận vì hai đứa trẻ đánh nhau, mấy đứa nhỏ bình thường đánh nhau như cơm bữa ấy mà.

Một giây trước tụi trẻ đang vui vẻ chơi đồ chơi cùng nhau, thì một giây sau vì muốn giành lấy món đồ chơi đó mà đánh bạn.

Chỉ là hồi nãy cậu ngủ mất nên không biết nguyên nhân hai bé con đánh nhau, ngoại trừ việc xác định được rắn đen dùng đuôi hất báo nhỏ ra khỏi giường, thì nguyên nhân xảy ra vụ việc cậu lại không rõ lắm.

Mặc dù vẻ mặt Bạch Nặc Tư rất nghiêm túc, nhưng giọng điệu nói với rắn nhỏ vẫn dịu dàng: “Bé con, đánh nhau là không đúng, biết vì sao không? Người bị đánh sẽ đau, bé vừa đánh báo nhỏ, cho nên báo nhỏ sẽ rất đau, bé nghĩ lại mà xem, nếu có ai đánh bé, bé cũng sẽ bị đau, bé thích bị đau sao?”

Rắn đen xụ mặt, ánh mắt bất mãn liếc về phía báo nhỏ đang nằm thoải mái trong lòng Bạch Nặc Tư. Trong đầu nó không ngừng nghĩ: Rõ ràng là thằng nhóc này ra tay trước! Nếu không phải nó tấn công nó, thì làm sao nó phản kháng lại theo bản năng được?

Nhưng báo nhỏ không hề cảm thấy mình có lỗi. Nó tự tin nằm trong vòng tay của Bạch Nặc Tư, ánh mắt lạnh lùng liếc Đằng Xà, như muốn tuyên bố chủ quyền: Ai bảo mày dám qua đây giữa đêm, còn chiếm chăn của thầy giáo nhỏ nữa? Đây là lãnh địa của tao!

Cả hai bé con đều thấy mình không có sai, đương nhiên là không cuối đầu nhận thua.

Bạch Nặc Tư nói nhiều như vậy nhưng kết quả rắn đen không có phản ứng gì gọi là nhận lỗi cả, thái độ cậu dần nghiêm túc lên.

Rắn đen rõ ràng rất ngoan, nhưng lúc này lại vô cùng ngang bướng, cậu để báo nhỏ lên giường, nói nghiêm túc với hai bé: “Hai đứa ngồi xuống, thầy sẽ không để cho hai bé oan ức, vậy nên hiện tại thầy sẽ xem xét lại tình hình nha.”

Báo đen: “....”

Đằng Xà: “....”

Được lắm, nó chỉ đẩy báo đen xuống giường thôi, lông cũng chưa rụng sợi nào, giờ thì phải đi điều tra lại?

7

0

3 tháng trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.