TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 12
Chương 12

"Chị!" Thịnh Nguyệt trợn tròn mắt, ánh mắt lóe lên nhiều cảm xúc.

Tinh Hà: "Dừng lại nhé, tôi chẳng có chị em gì cả, tôi là trẻ mồ côi, sư phụ duy nhất của tôi còn mất sớm, cô muốn xuống dưới làm bạn với ông ấy không?"

Thịnh Nguyệt ôm ngực, thở dốc từng hồi rồi trong tiếng gọi của mấy người anh, cô ta ngất xỉu một cách hoa lệ.

Họ trừng mắt nhìn Tinh Hà, lo lắng ôm Thịnh Nguyệt rời đi.

Ánh mắt Kim Đồng khẽ động, cỏ trên bãi cỏ vươn dài theo gió, quấn quýt vào nhau, lặng lẽ bò đến chân mấy người, mấy người lập tức ngã nhào chồng chất lên nhau.

Thịnh Nguyệt vốn chỉ giả vờ ngất, giờ thì hoàn toàn ngất thật.

Tinh Hà thấy vậy, gõ gõ đầu Kim Đồng: "Làm mấy chuyện này ít thôi."

Kim Đồng gật đầu: "Biết rồi ạ."

Biết nhưng không sửa, ai bảo họ không tốt với chị chút nào chứ.

Ngọc Nữ lầm bầm nhỏ giọng: "Trò trẻ con."

Chút này thì tính là gì?

Mắt cô bé đảo vòng vòng.

Mấy anh em nhà họ Thịnh tuy không chào đón Tinh Hà, nhưng các cô giúp việc trong nhà thì nhiệt tình với Tinh Hà vô cùng, đã sớm chuẩn bị sẵn những thứ Tinh Hà cần.

Vυ" Vương là người giúp việc đã hơn hai mươi năm, giúp Tinh Hà sắp xếp mọi thứ, trên đường đi bà không ngừng khéo léo tiết lộ tình hình nhà họ Thịnh cho Tinh Hà.

"Ông chủ và bà chủ nhìn thấy cô chủ nhỏ, không biết vui đến mức nào, bà chủ trước khi hôn mê vẫn luôn nhắc đến tên cô chủ nhỏ."

"Lần này họ nằm mơ cũng muốn được gặp cô ngay lập tức, nhưng tiếc là sức khỏe bà chủ quá kém."

Vυ" Vương thấy Tinh Hà không mấy hứng thú, âm thầm mắng mấy cậu chủ không đáng tin mấy câu rồi chuyển chủ đề.

"Không nói chuyện này nữa, cô chủ nhỏ cũng mệt rồi, nghỉ ngơi thật tốt đi."

"Vâng, cháu cảm ơn vυ" Vương."

Đôi mắt Tinh Hà cong cong, như đôi mắt mèo con chứa đựng ngàn vạn tinh hà, rất giống Diệp Ninh, nhưng lại có chút khác biệt.

Vυ" Vương chăm sóc Diệp Ninh lớn lên, giờ nhìn Tinh Hà, trong khoảnh khắc này tim bà gần như tan chảy, lại dặn dò thêm vài câu lẩm bẩm.

Tinh Hà ngoan ngoãn gật đầu, trông như một con mèo Ba Tư xinh đẹp và đắt giá.

Vừa tiễn vυ" Vương đi, Tinh Hà định lấy đồ dùng cần thiết cho tối nay ra khỏi túi thì điện thoại của cô reo.

Dù cô có là người rừng hang động đi chăng nữa thì vẫn có điện thoại công nghệ cao này chứ? Nhưng điện thoại của cô ít chức năng có thể dùng, bình thường chỉ dùng để liên lạc và thu tiền.

Màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi video từ một số lạ, Tinh Hà không quen, nhưng có một linh cảm khó tả khiến cô nhấn nút nghe.

Đầu dây bên kia sáng lên, xuất hiện bóng dáng Diệp Ninh, bà mặc bộ đồ bệnh nhân, ngồi trên giường bệnh, gió thổi qua, bộ đồ bệnh nhân bên dưới trống rỗng.

5

0

1 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.