0 chữ
Chương 11
Chương 11
Tinh Hà: "Nói bóng gió là cái gì không phải của tôi thì bảo tôi đừng dòm ngó hả." Đôi mắt Tinh Hà cong cong như mèo con: "Mấy người đúng là thú vị, cầu xin tôi đến, lại cứ tỏ vẻ ban ơn."
"Ai cầu xin cô đến? Nếu không phải cô thì bây giờ cả nhà chúng tôi vẫn đang yên ổn, chính cô xuất hiện đã phá hoại gia đình chúng tôi."
Nụ cười trong đôi mắt mèo của Tinh Hà lập tức lạnh đi: "Từ nhỏ tôi đã biết mình không cha không mẹ, cũng chẳng có anh chị em gì, ai biết mấy người cứ cố gắng nhận bà con với tôi để làm gì?"
Kim Đồng Ngọc Nữ lập tức tức giận bùng nổ, cây cỏ và đá xung quanh khẽ rung lên.
Khi bầu không khí đạt đến đỉnh điểm, Thịnh lão đại lại ra mặt hòa giải, ép Thịnh lão tam xin lỗi Tinh Hà.
Thịnh lão tam dưới sự làm khó của Tinh Hà đã nói "xin lỗi" mấy lần liền, Tinh Hà mới tha cho anh ta.
Nhà họ Thịnh này, cô nhất định phải đến!
Cái người cô đây, trăm cân thân thể thì chín mươi chín cân xương quật cường.
Cô muốn xem thử nhà họ Thịnh còn có thể ăn thịt cô được sao?
Đại sảnh nhà họ Thịnh lạnh lẽo, chỉ có một thiếu nữ mặc váy trắng đứng ở cửa đợi mấy người.
Mắt cô ta ngấn lệ, thân hình có vẻ mảnh mai, trông thấy mà thương.
Vừa nhìn thấy thiếu nữ, ba anh em nhà họ Thịnh đều có vẻ mặt mềm đi ít nhiều.
Thịnh lão tam càng trực tiếp bước tới hỏi han ân cần: "Nguyệt Nguyệt, sao em lại ra ngoài, bệnh chưa khỏi, cẩn thận kẻo bị lạnh."
Thịnh Nguyệt rụt rè gọi một tiếng "anh ba."
Rồi nhìn Tinh Hà một cái, u ám cúi đầu xuống, Thịnh lão tam vội vàng an ủi cô ta.
Hai người kia cũng đang hỏi han tình hình của Thịnh Nguyệt.
Tinh Hà tao nhã đảo mắt, cái người tên Thịnh Nguyệt này chỉ cần giấu đi chút biểu cảm trong mắt thì tốt, quá rõ ràng khiến Tinh Hà lười nhìn.
Ngọc Nữ: [Ma chết ba ngày còn không trắng bằng cô ta.]
Kim Đồng: [Đúng! Chị mình đẹp hơn cô ta vạn lần.]
Tinh Hà lười biếng: "Này." Cô lên tiếng trực tiếp ngắt lời họ: "Tôi ở đâu?"
Cô còn có việc, không muốn xem tình anh em thắm thiết của họ.
Mắt Thịnh Nguyệt đỏ hoe: "Xin lỗi, xin lỗi chị, em thật sự không biết, bố mẹ nói lúc đó chúng ta bị ôm nhầm ở bệnh viện, em thật sự không biết."
"Chị đừng giận em, đừng đuổi em đi được không? Em không có nhà, em không nỡ xa họ."
Tinh Hà xoa cằm: "Đầu ngẩng thêm năm độ nữa, tóc vén ra sau tai, nước mắt đâu? Phải là kiểu sắp khóc mà chưa khóc, nước mắt chực trào rồi xoay mặt một chút."
Tinh Hà thấy cô ta không động, tự tay giúp cô ta điều chỉnh: "Đúng đúng đúng, đúng góc độ này, quả là hoàn hảo, chỉ là nước mắt hơi giả, hốc mắt chưa đủ đỏ, thực sự đau lòng thì mũi cũng sẽ đỏ, lần sau chú ý nhé."
"Ai cầu xin cô đến? Nếu không phải cô thì bây giờ cả nhà chúng tôi vẫn đang yên ổn, chính cô xuất hiện đã phá hoại gia đình chúng tôi."
Nụ cười trong đôi mắt mèo của Tinh Hà lập tức lạnh đi: "Từ nhỏ tôi đã biết mình không cha không mẹ, cũng chẳng có anh chị em gì, ai biết mấy người cứ cố gắng nhận bà con với tôi để làm gì?"
Kim Đồng Ngọc Nữ lập tức tức giận bùng nổ, cây cỏ và đá xung quanh khẽ rung lên.
Khi bầu không khí đạt đến đỉnh điểm, Thịnh lão đại lại ra mặt hòa giải, ép Thịnh lão tam xin lỗi Tinh Hà.
Thịnh lão tam dưới sự làm khó của Tinh Hà đã nói "xin lỗi" mấy lần liền, Tinh Hà mới tha cho anh ta.
Cái người cô đây, trăm cân thân thể thì chín mươi chín cân xương quật cường.
Cô muốn xem thử nhà họ Thịnh còn có thể ăn thịt cô được sao?
Đại sảnh nhà họ Thịnh lạnh lẽo, chỉ có một thiếu nữ mặc váy trắng đứng ở cửa đợi mấy người.
Mắt cô ta ngấn lệ, thân hình có vẻ mảnh mai, trông thấy mà thương.
Vừa nhìn thấy thiếu nữ, ba anh em nhà họ Thịnh đều có vẻ mặt mềm đi ít nhiều.
Thịnh lão tam càng trực tiếp bước tới hỏi han ân cần: "Nguyệt Nguyệt, sao em lại ra ngoài, bệnh chưa khỏi, cẩn thận kẻo bị lạnh."
Thịnh Nguyệt rụt rè gọi một tiếng "anh ba."
Rồi nhìn Tinh Hà một cái, u ám cúi đầu xuống, Thịnh lão tam vội vàng an ủi cô ta.
Hai người kia cũng đang hỏi han tình hình của Thịnh Nguyệt.
Tinh Hà tao nhã đảo mắt, cái người tên Thịnh Nguyệt này chỉ cần giấu đi chút biểu cảm trong mắt thì tốt, quá rõ ràng khiến Tinh Hà lười nhìn.
Kim Đồng: [Đúng! Chị mình đẹp hơn cô ta vạn lần.]
Tinh Hà lười biếng: "Này." Cô lên tiếng trực tiếp ngắt lời họ: "Tôi ở đâu?"
Cô còn có việc, không muốn xem tình anh em thắm thiết của họ.
Mắt Thịnh Nguyệt đỏ hoe: "Xin lỗi, xin lỗi chị, em thật sự không biết, bố mẹ nói lúc đó chúng ta bị ôm nhầm ở bệnh viện, em thật sự không biết."
"Chị đừng giận em, đừng đuổi em đi được không? Em không có nhà, em không nỡ xa họ."
Tinh Hà xoa cằm: "Đầu ngẩng thêm năm độ nữa, tóc vén ra sau tai, nước mắt đâu? Phải là kiểu sắp khóc mà chưa khóc, nước mắt chực trào rồi xoay mặt một chút."
Tinh Hà thấy cô ta không động, tự tay giúp cô ta điều chỉnh: "Đúng đúng đúng, đúng góc độ này, quả là hoàn hảo, chỉ là nước mắt hơi giả, hốc mắt chưa đủ đỏ, thực sự đau lòng thì mũi cũng sẽ đỏ, lần sau chú ý nhé."
6
0
1 tháng trước
1 tuần trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
