0 chữ
Chương 8
Chương 8
Rất nhanh, hệ thống đưa ra đáp án.
[Tiêu diệt địch thành công, điểm +10; Tốc độ tiêu diệt: 0.3 giây, điểm +10; Trích xuất cảm xúc sợ hãi từ người chơi: 0/100, điểm +0; Đánh giá từ người chơi: chưa có, mặc định 5 sao, điểm +10. Boss phó bản chưa đặt tên - Bối Song: tổng điểm 33.]
[Đợt kiểm tra kết thúc. Xin cảm ơn tất cả người chơi đã tham gia đánh giá.]
Thì ra là rớt mạng... Bảo sao.
Cao Mân vốn đang rối rắm lập tức chấp nhận đáp án này.
Dẫu biết với trình độ kỹ thuật thời nay, chuyện “rớt mạng” gần như không thể xảy ra, song ai biết được, nhỡ đâu “cao thủ” đang chơi thì có người thân đến tìm, phải vội thoát ra vì có việc khẩn thì sao?
Nghe xong điểm đánh giá của Bối Song, Cao Mân không khỏi xuýt xoa, con Boss này số đỏ ra trò, hên thế nào lại gặp phải một cao thủ bất ngờ rớt mạng. Không những được tính là tiêu diệt thành công, mà vì đối phương rớt quá nhanh, chưa kịp đánh giá gì, thành ra còn vớ trọn điểm tuyệt đối ở cả hai hạng mục.
Thế nhưng đồng thời, Cao Mân cũng không khỏi sửng sốt: cộng thêm ba mươi điểm mà tổng vẫn chỉ vỏn vẹn ba mươi ba? Tức là trước đó Boss này... chỉ có ba điểm?
Ba điểm thì còn là Boss nỗi gì? Phế phẩm thì đúng hơn!
Ánh mắt Cao Mân vô thức đảo thêm mấy vòng về phía cô gái trên võ đài, bản năng thôi thúc hắn ghi nhớ gương mặt kia. Sau này nếu có dịp gặp phó bản do Bối Song dựng nên thì nhất định phải đích thân trải nghiệm cho bằng được.
Một NPC trông thì hiền lành dịu dàng, yếu ớt đến mức gió thổi là bay, một chưởng chắc đến con muỗi biến dị cũng không đập chết được, thế mà lại bị xếp vào game kinh dị? Trái khoáy dữ vậy trời!
...
Vành đai tinh cầu số 3, thủ đô Liên minh Loka.
Lúc vừa rớt mạng và bật dậy khỏi khoang chơi, Cơ Hưng vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
“Ban nãy là...”
Nhớ lại cảm giác lúc đó, hắn không khỏi đưa tay ôm lấy ngực. Khi lòng bàn tay nhẹ bỗng ấy vỗ vào ngực mình, hắn hoàn toàn không có cơ hội né tránh.
Rõ ràng lực rất nhẹ, thế mà khoảnh khắc ấy, Cơ Hưng lại có cảm giác như bị xe chở hàng đâm thẳng với vận tốc tối đa, toàn bộ lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, linh hồn như bị hút bật ra ngoài...
Khoan đã.
Linh hồn bị hút ra?
Cơ Hưng khựng lại, cái cảm giác kỳ quặc khiến hắn rớt mạng vừa rồi, liệu có liên quan đến chuyện “hồn lìa khỏi xác” chăng?
Hay là... cái cảm giác ấy vốn chính là thật?
Hắn bật dậy khỏi khoang, lập tức yêu cầu quang não truy ngược không gian kiểm định vừa rồi để kết nối lại.
Thông thường những bài kiểm tra kiểu này đều là liên kết ngẫu nhiên, dữ liệu hỗn tạp, lướt qua rồi là coi như mất dấu. Nhưng quang não của Cơ Hưng thuộc hàng cao cấp, hiệu suất cực cao, cho dù là mò kim đáy biển vẫn có thể nhanh chóng lần ra tọa độ của không gian vừa rồi.
Có điều...
[Đợt kiểm tra đã kết thúc, không gian kiểm định đã đóng.]
[Tiêu diệt địch thành công, điểm +10; Tốc độ tiêu diệt: 0.3 giây, điểm +10; Trích xuất cảm xúc sợ hãi từ người chơi: 0/100, điểm +0; Đánh giá từ người chơi: chưa có, mặc định 5 sao, điểm +10. Boss phó bản chưa đặt tên - Bối Song: tổng điểm 33.]
[Đợt kiểm tra kết thúc. Xin cảm ơn tất cả người chơi đã tham gia đánh giá.]
Thì ra là rớt mạng... Bảo sao.
Cao Mân vốn đang rối rắm lập tức chấp nhận đáp án này.
Dẫu biết với trình độ kỹ thuật thời nay, chuyện “rớt mạng” gần như không thể xảy ra, song ai biết được, nhỡ đâu “cao thủ” đang chơi thì có người thân đến tìm, phải vội thoát ra vì có việc khẩn thì sao?
Nghe xong điểm đánh giá của Bối Song, Cao Mân không khỏi xuýt xoa, con Boss này số đỏ ra trò, hên thế nào lại gặp phải một cao thủ bất ngờ rớt mạng. Không những được tính là tiêu diệt thành công, mà vì đối phương rớt quá nhanh, chưa kịp đánh giá gì, thành ra còn vớ trọn điểm tuyệt đối ở cả hai hạng mục.
Ba điểm thì còn là Boss nỗi gì? Phế phẩm thì đúng hơn!
Ánh mắt Cao Mân vô thức đảo thêm mấy vòng về phía cô gái trên võ đài, bản năng thôi thúc hắn ghi nhớ gương mặt kia. Sau này nếu có dịp gặp phó bản do Bối Song dựng nên thì nhất định phải đích thân trải nghiệm cho bằng được.
Một NPC trông thì hiền lành dịu dàng, yếu ớt đến mức gió thổi là bay, một chưởng chắc đến con muỗi biến dị cũng không đập chết được, thế mà lại bị xếp vào game kinh dị? Trái khoáy dữ vậy trời!
...
Vành đai tinh cầu số 3, thủ đô Liên minh Loka.
Lúc vừa rớt mạng và bật dậy khỏi khoang chơi, Cơ Hưng vẫn chưa hết ngỡ ngàng.
Nhớ lại cảm giác lúc đó, hắn không khỏi đưa tay ôm lấy ngực. Khi lòng bàn tay nhẹ bỗng ấy vỗ vào ngực mình, hắn hoàn toàn không có cơ hội né tránh.
Rõ ràng lực rất nhẹ, thế mà khoảnh khắc ấy, Cơ Hưng lại có cảm giác như bị xe chở hàng đâm thẳng với vận tốc tối đa, toàn bộ lục phủ ngũ tạng như đảo lộn, linh hồn như bị hút bật ra ngoài...
Khoan đã.
Linh hồn bị hút ra?
Cơ Hưng khựng lại, cái cảm giác kỳ quặc khiến hắn rớt mạng vừa rồi, liệu có liên quan đến chuyện “hồn lìa khỏi xác” chăng?
Hay là... cái cảm giác ấy vốn chính là thật?
Hắn bật dậy khỏi khoang, lập tức yêu cầu quang não truy ngược không gian kiểm định vừa rồi để kết nối lại.
Thông thường những bài kiểm tra kiểu này đều là liên kết ngẫu nhiên, dữ liệu hỗn tạp, lướt qua rồi là coi như mất dấu. Nhưng quang não của Cơ Hưng thuộc hàng cao cấp, hiệu suất cực cao, cho dù là mò kim đáy biển vẫn có thể nhanh chóng lần ra tọa độ của không gian vừa rồi.
[Đợt kiểm tra đã kết thúc, không gian kiểm định đã đóng.]
5
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
