0 chữ
Chương 7
Chương 7
Đôi mắt Bối Song thoáng chốc nheo lại.
Vốn đã đứng sát cạnh con số đếm ngược, ngay khi vừa cảm nhận được sóng linh hồn lóe lên từ phía bên kia, cô chẳng buồn chờ hệ thống hoàn tất truyền dữ liệu đã vươn tay xuyên qua dòng mã lập lòe, thẳng thừng vỗ một chưởng vào ngực người chơi đang hiện hình.
Người kia rõ ràng không phải dạng ưa làm màu như Cao Mân, ngay khoảnh khắc cô ra tay đã lập tức phát hiện nguy hiểm, theo phản xạ muốn né và phản đòn ngay.
Tiếc thay, hắn còn đang kẹt trong quá trình truyền dữ liệu. Phản xạ có nhanh thì hình ảnh vẫn chưa kịp hiện ra đầy đủ, tốc độ không đuổi kịp dòng dữ liệu của hệ thống. Thế nên cuối cùng vẫn chậm một nhịp, bị một chưởng của Bối Song giáng thẳng vào ngực.
“Bốp!” Một cú vỗ không mạnh không nhẹ rơi lên l*иg ngực người chơi vừa lộ diện.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, toàn thân người kia run bần bật như bị giáng một đòn chí mạng, thân hình lảo đảo hiện thành bóng đôi, thấp thoáng có thể thấy một bóng ảnh bị đẩy ra khỏi cơ thể hắn.
“Soạt!”
Giây tiếp theo, dòng dữ liệu xoắn quanh người kia tức thì nổ tung. Cả người anh ta... biến mất khỏi võ đài.
"Hả?"
Cao Mân trợn mắt há mồm, nụ cười chế giễu còn chưa kịp thu lại đã cứng đờ trên khoé miệng.
Hắn vừa thấy Bối Song ra tay đánh lén, định bụng chờ xem trò hề, trong lòng cười thầm: Boss đợt này toàn loại cóc ké, trừ đứa hắn gặp là lợi hại, còn lại đứa nào cũng cùi bắp khỏi chê. Đặc biệt là đứa gặp phải cao thủ này coi bộ là yếu nhất.
Gặp phải người chơi có danh hiệu mà còn dám chủ động khıêυ khí©h, đúng là không biết trời cao đất dày!
Cao Mân đang định xem Bối Song sẽ bị xử đẹp thế nào, ai ngờ cao thủ lại biến mất tăm!
Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra thế?
Cao Mân cố lục lại ký ức. Trong đầu hắn chỉ đọng lại hình ảnh một Boss nữ mảnh khảnh, tung ra cú vỗ nhẹ như quản gia robot vỗ bột làm bánh, “khẽ khàng” tung một chưởng vào người chơi còn chưa kịp hiện hình, rồi người đó... biến mất luôn?
Biến đi đằng nào?
Không lẽ bị vỗ nhẹ một cái mà out game luôn á?
Cú vỗ ấy yếu đến mức không phát ra nổi tiếng động! Cao Mân tự nhủ mình mà bị vỗ kiểu đó chắc cũng không chết nổi, thế mà người chơi có danh hiệu kia lại bị đánh bật luôn khỏi trận?
Hắn ngơ ngác nhìn Bối Song từ đầu đến chân, mặt nghệt ra như không sao tin nổi.
Sau hai giây im phăng phắc, hệ thống trên cao mới cất tiếng: [Người chơi xét duyệt mã X5607 đã rớt mạng, bài kiểm tra kết thúc.]
Rớt mạng?
Bối Song cau mày.
Cô đẩy linh hồn người kia khỏi cơ thể trong game, mà kết quả lại không phải tử vong, mà là... rớt mạng?
Vậy thì có tính là vượt qua bài kiểm tra không?
Vốn đã đứng sát cạnh con số đếm ngược, ngay khi vừa cảm nhận được sóng linh hồn lóe lên từ phía bên kia, cô chẳng buồn chờ hệ thống hoàn tất truyền dữ liệu đã vươn tay xuyên qua dòng mã lập lòe, thẳng thừng vỗ một chưởng vào ngực người chơi đang hiện hình.
Người kia rõ ràng không phải dạng ưa làm màu như Cao Mân, ngay khoảnh khắc cô ra tay đã lập tức phát hiện nguy hiểm, theo phản xạ muốn né và phản đòn ngay.
Tiếc thay, hắn còn đang kẹt trong quá trình truyền dữ liệu. Phản xạ có nhanh thì hình ảnh vẫn chưa kịp hiện ra đầy đủ, tốc độ không đuổi kịp dòng dữ liệu của hệ thống. Thế nên cuối cùng vẫn chậm một nhịp, bị một chưởng của Bối Song giáng thẳng vào ngực.
“Bốp!” Một cú vỗ không mạnh không nhẹ rơi lên l*иg ngực người chơi vừa lộ diện.
“Soạt!”
Giây tiếp theo, dòng dữ liệu xoắn quanh người kia tức thì nổ tung. Cả người anh ta... biến mất khỏi võ đài.
"Hả?"
Cao Mân trợn mắt há mồm, nụ cười chế giễu còn chưa kịp thu lại đã cứng đờ trên khoé miệng.
Hắn vừa thấy Bối Song ra tay đánh lén, định bụng chờ xem trò hề, trong lòng cười thầm: Boss đợt này toàn loại cóc ké, trừ đứa hắn gặp là lợi hại, còn lại đứa nào cũng cùi bắp khỏi chê. Đặc biệt là đứa gặp phải cao thủ này coi bộ là yếu nhất.
Gặp phải người chơi có danh hiệu mà còn dám chủ động khıêυ khí©h, đúng là không biết trời cao đất dày!
Rốt cuộc chuyện gì vừa xảy ra thế?
Cao Mân cố lục lại ký ức. Trong đầu hắn chỉ đọng lại hình ảnh một Boss nữ mảnh khảnh, tung ra cú vỗ nhẹ như quản gia robot vỗ bột làm bánh, “khẽ khàng” tung một chưởng vào người chơi còn chưa kịp hiện hình, rồi người đó... biến mất luôn?
Biến đi đằng nào?
Không lẽ bị vỗ nhẹ một cái mà out game luôn á?
Cú vỗ ấy yếu đến mức không phát ra nổi tiếng động! Cao Mân tự nhủ mình mà bị vỗ kiểu đó chắc cũng không chết nổi, thế mà người chơi có danh hiệu kia lại bị đánh bật luôn khỏi trận?
Hắn ngơ ngác nhìn Bối Song từ đầu đến chân, mặt nghệt ra như không sao tin nổi.
Sau hai giây im phăng phắc, hệ thống trên cao mới cất tiếng: [Người chơi xét duyệt mã X5607 đã rớt mạng, bài kiểm tra kết thúc.]
Bối Song cau mày.
Cô đẩy linh hồn người kia khỏi cơ thể trong game, mà kết quả lại không phải tử vong, mà là... rớt mạng?
Vậy thì có tính là vượt qua bài kiểm tra không?
5
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
