0 chữ
Chương 11
Chương 11
Cô vươn tay chạm thử, dòng nước mát lạnh len qua từng kẽ tay, ướt đến cả vạt áo. Bối Song vốc một vốc nước, thậm chí còn có cảm giác muốn uống thử một ngụm.
Cô ngồi xổm bên hồ, suy nghĩ lại bắt đầu xoay vần. Ngay sau đó, phía sau cô bỗng hiện ra một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên đó bày đầy các món ăn gia đình từ thời tiền tận thế như thịt kho tàu, gà hầm nấm, rau xào xanh mướt, hơi nóng còn nghi ngút.
Có điều, vì đã quá lâu rồi không được thấy bữa cơm đúng nghĩa, nên những món ăn cô tưởng tượng ra đều mang một cảm giác phai màu như những tấm ảnh cũ, màu sắc trông không mấy hấp dẫn, nhưng cũng đủ khiến Bối Song vô cùng xúc động.
Trên bàn còn có những thứ cô quen thuộc hơn cả như bánh quy nén, bánh mì cứng vàng khè và bánh bao khô gắt... Những món ăn chẳng hề hấp dẫn ấy lại đem đến một cảm giác thân quen chua chát.
“Đây... thật sự là game sao?” Bối Song khẽ lẩm bẩm.
Cảm giác lẫn mùi vị đều quá đỗi chân thực. Nếu cả vị giác cũng có thể tái hiện, nếu cô thật sự muốn gì được nấy trong thế giới này thì có khác gì người thường đâu chứ? Thậm chí còn sống tốt hơn những ngày lang bạt trong tận thế nữa cơ.
Địa cầu hậu tận thế, chẳng những con người và động vật đều bị biến dị và hóa thành xác sống, mà đến môi trường cũng hoang phế hẳn đi.
Khí hậu nóng bức quanh năm, đất đai cằn cỗi, những con sông chỉ còn lòng khô đá trơ, nền đất rạn nứt như da cá chết. Cây cối nếu chưa chết rũ thì cũng đã biến dị, quay sang hút máu ăn thịt người lẫn thú để tồn tại.
Đâu đâu cũng là sa mạc hóa, bụi bay cát lở, cả bầu trời nhuộm màu đất đỏ, ngay cả gió cũng mang theo mùi vị khô khốc của đất vàng và bụi cát. Chỉ hít một hơi cũng khiến người ta đau rát cổ họng, hốc mũi tê rần.
Một hồ nước trong veo giữa núi non thế này, thực sự đã rất lâu rồi Bối Song không được nhìn thấy.
Dù biết là ảo ảnh, nhưng mà... nó thật quá đi.
Nếu cô xây thêm một căn nhà ở đây, chẳng phải sẽ có cả nơi để ở à?
Bối Song thầm thở dài. Mới vừa bị hệ thống dọa đến mức tưởng sắp bị xoá sổ, cô còn vỗ ngực tuyên bố “thà chết cũng không làm nô”. Ấy thế mà giờ nhìn khung cảnh an hòa, tiện nghi đến khó tin trước mắt, trái tim cô lại khẽ khàng dao động.
Thật đúng là...
Thà chết không làm nô, trừ phi được bao ăn bao ở!
Ngay lúc tâm trạng còn quá ư phức tạp, Bối Song chuẩn bị thưởng thức bữa ăn tự mình dựng nên, thì một cảm giác bất thường bất chợt len vào da thịt, như có con kiến lén bò lên miếng pho-mát cô vừa định cắn.
Có người đến.
Cùng lúc ấy, Bối Song cũng nhận được thông báo của hệ thống: [Người chơi nội bộ đã tiến vào, khởi động kiểm tra phó bản. Điểm đánh giá sẽ tăng hoặc giảm tùy theo đánh giá của người chơi thử nghiệm.]
Mới đó mà đã có người rồi? Cô cảm thấy mình mới về phó bản chưa đến năm phút mà.
Ngoài thác nước nơi rìa phó bản, một bóng người bỗng hiện lên như từ hư không.
Người ấy cầm trong tay một vật trông như la bàn, bước vào vùng đất hoang mà Bối Song vừa dựng nên.
Người vừa xuất hiện vốn đang đầy cảnh giác, thế nhưng khi thấy khung cảnh trống trơn trước mắt, vẻ mặt hắn lộ ra nét ngỡ ngàng.
“Phó bản kiểu gì thế này? Sao trống huơ trống hoác thế?” Người vừa đến tên là Ngải Bác, hắn hạ vũ khí đang giơ cao xuống, đảo mắt nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy bóng dáng sinh vật sống nào.
Cô ngồi xổm bên hồ, suy nghĩ lại bắt đầu xoay vần. Ngay sau đó, phía sau cô bỗng hiện ra một chiếc bàn gỗ nhỏ, trên đó bày đầy các món ăn gia đình từ thời tiền tận thế như thịt kho tàu, gà hầm nấm, rau xào xanh mướt, hơi nóng còn nghi ngút.
Có điều, vì đã quá lâu rồi không được thấy bữa cơm đúng nghĩa, nên những món ăn cô tưởng tượng ra đều mang một cảm giác phai màu như những tấm ảnh cũ, màu sắc trông không mấy hấp dẫn, nhưng cũng đủ khiến Bối Song vô cùng xúc động.
Trên bàn còn có những thứ cô quen thuộc hơn cả như bánh quy nén, bánh mì cứng vàng khè và bánh bao khô gắt... Những món ăn chẳng hề hấp dẫn ấy lại đem đến một cảm giác thân quen chua chát.
Cảm giác lẫn mùi vị đều quá đỗi chân thực. Nếu cả vị giác cũng có thể tái hiện, nếu cô thật sự muốn gì được nấy trong thế giới này thì có khác gì người thường đâu chứ? Thậm chí còn sống tốt hơn những ngày lang bạt trong tận thế nữa cơ.
Địa cầu hậu tận thế, chẳng những con người và động vật đều bị biến dị và hóa thành xác sống, mà đến môi trường cũng hoang phế hẳn đi.
Khí hậu nóng bức quanh năm, đất đai cằn cỗi, những con sông chỉ còn lòng khô đá trơ, nền đất rạn nứt như da cá chết. Cây cối nếu chưa chết rũ thì cũng đã biến dị, quay sang hút máu ăn thịt người lẫn thú để tồn tại.
Đâu đâu cũng là sa mạc hóa, bụi bay cát lở, cả bầu trời nhuộm màu đất đỏ, ngay cả gió cũng mang theo mùi vị khô khốc của đất vàng và bụi cát. Chỉ hít một hơi cũng khiến người ta đau rát cổ họng, hốc mũi tê rần.
Dù biết là ảo ảnh, nhưng mà... nó thật quá đi.
Nếu cô xây thêm một căn nhà ở đây, chẳng phải sẽ có cả nơi để ở à?
Bối Song thầm thở dài. Mới vừa bị hệ thống dọa đến mức tưởng sắp bị xoá sổ, cô còn vỗ ngực tuyên bố “thà chết cũng không làm nô”. Ấy thế mà giờ nhìn khung cảnh an hòa, tiện nghi đến khó tin trước mắt, trái tim cô lại khẽ khàng dao động.
Thật đúng là...
Thà chết không làm nô, trừ phi được bao ăn bao ở!
Ngay lúc tâm trạng còn quá ư phức tạp, Bối Song chuẩn bị thưởng thức bữa ăn tự mình dựng nên, thì một cảm giác bất thường bất chợt len vào da thịt, như có con kiến lén bò lên miếng pho-mát cô vừa định cắn.
Có người đến.
Cùng lúc ấy, Bối Song cũng nhận được thông báo của hệ thống: [Người chơi nội bộ đã tiến vào, khởi động kiểm tra phó bản. Điểm đánh giá sẽ tăng hoặc giảm tùy theo đánh giá của người chơi thử nghiệm.]
Ngoài thác nước nơi rìa phó bản, một bóng người bỗng hiện lên như từ hư không.
Người ấy cầm trong tay một vật trông như la bàn, bước vào vùng đất hoang mà Bối Song vừa dựng nên.
Người vừa xuất hiện vốn đang đầy cảnh giác, thế nhưng khi thấy khung cảnh trống trơn trước mắt, vẻ mặt hắn lộ ra nét ngỡ ngàng.
“Phó bản kiểu gì thế này? Sao trống huơ trống hoác thế?” Người vừa đến tên là Ngải Bác, hắn hạ vũ khí đang giơ cao xuống, đảo mắt nhìn quanh một lượt, vẫn không thấy bóng dáng sinh vật sống nào.
5
0
1 tuần trước
5 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
