TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 10
Chương 10

Bối Song trở lại nơi cô xuất hiện lúc ban đầu.

Lúc quay về, đêm trăng và vùng hoang sơ mà Bối Song tạo ra bằng một thoáng tâm niệm vẫn còn nguyên vẹn.

Dẫu đã vượt qua vòng kiểm tra vừa rồi, nhưng vừa đặt chân vào phó bản của mình, cô lập tức nhận được một chuỗi thông báo từ hệ thống. Tỉ như điểm đánh giá Boss của cô hiện vẫn còn quá thấp, chưa chạm ngưỡng yêu cầu tối thiểu.

Ngoài ra, phó bản của cô cũng đã chính thức bước vào giai đoạn thi công. Tuy vẫn chưa được đặt tên và kết cấu còn dang dở, nhưng kể từ thời điểm được dựng nền, não chủ sẽ mặc định mở kênh thử nghiệm cho các phó bản mới, đồng nghĩa với việc... bất kỳ lúc nào cũng có thể có người chơi kết nối vào để đánh giá phó bản của cô.

Do điểm số quá thấp, nếu đánh giá thử nghiệm của những người chơi nội bộ cũng thấp nốt, vậy thì nguy cơ cô bị hệ thống “xoá sổ” là rất lớn.

[Hãy nhanh chóng hoàn thiện phó bản. Cốt truyện phó bản sẽ quyết định khu vực phân bổ, đồng thời giúp nâng cao điểm đánh giá Boss. Càng hoàn thiện, lợi ích càng nhiều.]

Bối Song đọc dòng nhắc nhở lạnh tanh hiện trên bảng điều khiển trong suốt với khuôn mặt chẳng mảy may biểu cảm, chỉ lặng lẽ tắt bảng đi.

Đây chắc là cuộc sống “nô ɭệ tư bản” mà người ta hay nói đến đó à.

Sớm tối chẳng yên, làm việc theo chuẩn 997*, thêm cả mấy cái “bánh vẽ” rất chi là ảo treo lơ lửng trước mắt.

(*)Chế độ làm việc từ 9 giờ sáng đến 9 giờ tối, 7 ngày một tuần.

Không ngờ đến cả thời đại tinh tế rồi mà bản chất bóc lột sức lao động của bọn tư bản vẫn chẳng khá khẩm gì hơn.

Mà cô, e là còn thảm hơn cả những kẻ làm thuê bình thường, ít ra họ còn được tính là con người, chứ cô đây, xét về thân phận thì chẳng khác nào một nô ɭệ chẳng có nhân quyền.

Nghĩ lại chuyện trước kia mình còn từng mong mỏi được gia nhập đội ngũ dị năng giả, theo chân họ làm việc đổi lấy bữa cơm, đúng là ngây thơ đến khờ dại. May mà khi ấy đi đâu cũng bị ghét bỏ, sống kiếp độc hành đến tận bây giờ, chẳng vướng bận gì ai.

Còn chuyện dựng phó bản cho riêng mình... nên bắt đầu từ đâu đây nhỉ?

Bối Song đứng giữa vùng đất hoang vu, đưa mắt nhìn mảnh đất trống trải trước mắt mà đăm chiêu suy nghĩ. Miên man trong dòng suy tưởng, trong đầu cô bất chợt nảy ra hình ảnh: “mây ngưng ráng rực, thác chảy vàng son”.

Chỉ trong khoảnh khắc, mặt đất chuyển động dữ dội,

Giữa âm thanh ầm ầm rung chuyển, những ngọn đồi lần lượt nhô lên san sát, cao thấp uốn lượn. Cỏ cây mọc đầy sườn dốc như khoác lớp lụa mềm, thác nước tầng tầng lớp lớp tuôn xuống từ những khe núi uốn lượn. Ánh trăng hội tụ trong dòng nước, khiến mặt nước vốn trong vắt giờ ánh lên sắc vàng óng ánh, tựa như sao trời và vầng trăng trên cao rơi vỡ từ đỉnh núi mù sương, rồi tan vào làn hơi nước bồng bềnh.

"Ào ào ào..."

Dòng nước đổ xuống như từng hạt châu lớn nhỏ, vỡ tan trên chiếc mâm ngọc dưới đáy thung lũng. Bội Song đứng hơi gần thác nước, lập tức bị bọt nước bắn lên làm ướt đẫm cả người.

Cảm giác thật đến khó tin.

5

0

1 tuần trước

5 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.