TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 14
Chương 14

"Cô nói tôi khiến cô ly hôn? Tôi làm gì chứ?" Lộc Lâm Khê không kìm được, nâng cao giọng, có chút tức giận.

"Cô làm gì chẳng lẽ cô không biết? Còn hỏi tôi à? Đã làm thì đừng không dám nhận."

"Được rồi, một bài học nhỏ phải không. Tôi cũng có thể dạy cho cô một bài học nhỏ đấy, cô có tin không?" Lộc Lâm Khê siết chặt nắm tay, bước tới gần Dịch Nam Yên, tóm lấy cổ áo cô ấy.

Cô đang tức giận. Ánh mắt Dịch Nam Yên tối lại.

Không khí tràn ngập mùi pheromone mạnh mẽ phát ra từ người Lộc Lâm Khê.

Lúc này, mùi hương bao phủ khắp căn phòng, thể hiện rõ cơn giận của cô.

"Cô thử xem, bây giờ là xã hội pháp trị rồi." Nhìn người phụ nữ trước mặt đang chuẩn bị nổ tung, Dịch Nam Yên cũng căng thẳng.

Cô ấy không sợ, dù sao Alpha nào chẳng có chút sức mạnh.

Hơn nữa, Lộc Lâm Khê cả ngày ngồi trước máy tính viết văn, cho dù là Alpha, cũng là một Alpha yếu.

"Đúng vậy, bây giờ là xã hội pháp trị. Tôi sao có thể đánh cô được?" Lộc Lâm Khê cúi xuống gần Dịch Nam Yên, cười nham hiểm: "Tôi sẽ không đánh cô."

Rồi, cô nắm lấy cằm của Dịch Nam Yên, nhắm vào môi cô ấy, rồi cắn mạnh xuống.

Dịch Nam Yên:... Cú đấm chuẩn bị vung ra của Dịch Nam Yên bỗng khựng lại.

"Bị một Alpha cưỡng hôn cảm giác thế nào?" Lộc Lâm Khê liếʍ môi, vô cùng khıêυ khí©h: "Hừm, ngọt thật."

Cô tỏ ra đắc ý, như thể đang nói: "Không ngờ tới đúng không?"

"Lộc Lâm Khê!" Dịch Nam Yên hoàn toàn tức giận.

Đồ đàn bà điên này!

"Hả?"

Dịch Nam Yên mạnh mẽ đẩy cô ra, rồi cầm điện thoại gọi thẳng cho bảo vệ.

"Cô gọi bảo vệ thì tôi sẽ sợ chắc?" Lộc Lâm Khê đút tay vào túi, còn chưa dứt lời đã liếʍ môi một cách đầy khıêυ khí©h: "Tôi nói cho cô biết, tôi có thể 1 chọi 5 đấy!"

Dịch Nam Yên cười lạnh: "Vậy thì đúng lúc, đội bảo vệ của công ty tôi vừa hay có 5 người."

Một phút sau, đội bảo vệ đã đến.

Sau đó, một trận hỗn chiến đã diễn ra ngay trong văn phòng tổng giám đốc.

Mấy chậu cây xung quanh bị đánh vỡ tan tành.

Lộc Lâm Khê nhanh nhẹn hạ gục 5 người bảo vệ, trên mặt dính vài vết xước, khóe miệng cũng bị rách.

Nhưng cô vẫn đút tay vào túi quần, cười nham nhở như một tên lưu manh và nói: "Thấy chưa, tôi đã nói rồi, tôi có thể một mình đấu với năm người."

Dịch Nam Yên: …

Năm phút sau, cảnh sát có mặt.

Cảnh sát: "Làm phiền cô đi với chúng tôi một chuyến."

Lộc Lâm Khê sững sờ: "Dịch Nam Yên, chúng ta là bạn học một thời, vậy mà cô còn báo cảnh sát!"

Viên cảnh sát ngạc nhiên, quay lại nhìn Dịch Nam Yên.

Dịch Nam Yên bình tĩnh đáp: "Tôi không quen cô ta. Xin các anh cứ đưa người đi."

Lộc Lâm Khê: !

Lão tử có một câu chửi thề, muốn hét lên cho cả thế giới nghe!



Sau khi Lộc Lâm Khê bị đưa đi, Dịch Nam Yên mới ngã người xuống ghế làm việc, kiệt sức.

Cô ấy che mặt, thầm mắng: "Đồ thần kinh."

Nhưng mà, màn náo loạn vừa rồi của Lộc Lâm Khê đã khiến cô ấy phải suy nghĩ lại nhiều chuyện.

Ví dụ như, có thể Trương Bác Văn nói dối, Lộc Lâm Khê thật ra không liên quan đến chuyện ly hôn của cô ấy.

Ví dụ như, vẻ ngoài trưởng thành, thanh lịch trong buổi họp lớp chỉ là giả vờ, Trương Bác Văn chắc chắn không biết mối tình đầu thanh thuần của anh ta thực ra lại là một tên lưu manh có thể một mình đánh bại năm người bảo vệ.

Ví dụ như, pheromone của Lộc Lâm Khê có mùi rượu nếp. Rượu nếp nồng đượm, ngọt ngào và thơm phức.

Ví dụ như…

Dịch Nam Yên chạm vào môi mình.

Sau đó cô ấy khẽ hậm hực nói: "Dù sao thì, cô ta vẫn là một kẻ điên."

Tại đồn cảnh sát…

"Cô cứ ở đây trước đã, chờ kết quả giám định thương tích của mấy người bảo vệ kia. Nếu họ không có ý định truy cứu, cô sẽ được thả."

"Được rồi." Sau khi bị giáo huấn một hồi, Lộc Lâm Khê ngoan ngoãn gật đầu.

Cô nhìn quanh môi trường xung quanh, thầm nghĩ, quả nhiên dù ở thế giới nào, phòng tạm giam vẫn chẳng có gì khác biệt.

Nhưng lần gần nhất cô phải vào đồn cảnh sát, chắc cũng đã năm, sáu năm rồi.

Từ một kẻ lưu manh vặt vãnh, sau đó trở thành bà chủ của một công ty bảo vệ lớn, quá khứ của Lộc Lâm Khê không mấy vẻ vang, tính cách ngang tàng đã ăn sâu vào tận xương tủy.

Tuy nhiên, trời cao chứng giám, đã rất nhiều năm rồi cô không đánh nhau.

Lần này thực sự là không nhịn nổi.

Lộc Lâm Khê thở dài.

Cô thừa nhận mình đã quá tức giận, để cảm xúc lấn át lý trí mới ra tay.

Nhưng mà ai bảo Dịch Nam Yên lại đặc biệt khiến người ta tức giận như vậy chứ?

Nghĩ kỹ lại, chắc chắn là do Trương Bác Văn nói mấy lời vớ vẩn trước mặt Dịch Nam Yên, khiến cô ấy quy hết mọi tội lỗi lên đầu mình.

Giờ nghĩ lại, Lộc Lâm Khê cũng không còn thấy giận nữa.

Cô không tha cho tên Trương Bác Văn kia, nhưng với Dịch Nam Yên…

Khi bị cô hôn, vẻ bối rối và ngơ ngác trên gương mặt cô ấy, đáng yêu vô cùng.

2

0

4 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.