0 chữ
Chương 13
Chương 13
"Sao có thể như vậy được?" Cô hơi lo lắng: "Kiểm duyệt không qua thì sao giờ mới nói? Những tác phẩm đang bán đều đã qua kiểm duyệt mới được xuất bản cơ mà!"
"Gì… chuyện này đã được quyết định rồi? Cấp trên đã quyết?"
Tiểu Phương ngơ ngác nhìn vào hành lang trống trải, đột nhiên nhớ tới những lời cô ấy vừa nghe.
Cô Lộc, phải chăng đã đắc tội với ai đó?
...
Lộc Lâm Khê vừa rời đi, thậm chí còn chưa kịp lên xe thì đã nhận được tin nhắn từ biên tập viên.
Tiểu thuyết bị gỡ xuống toàn bộ? Tác phẩm đã xuất bản bị dán nhãn "chờ kiểm duyệt lại"?
Lộc Lâm Khê sững người.
"Chị Lộc, dạo này chị có đắc tội với ai không?"
Lộc Lâm Khê nhìn tin nhắn cuối cùng từ biên tập viên, chìm vào suy nghĩ.
Đắc tội người khác ư?
Cô đắc tội với ai được chứ?
Lộc Lâm Khê nghĩ mãi không ra.
Mấy ngày qua cô chỉ ở nhà điều tra về "Tô Noãn Điềm", thậm chí hiếm khi ra ngoài, làm sao có thể đắc tội với ai?
Đúng lúc này, điện thoại lại reo lên.
"Bíp bíp, bạn nhận được hai tin nhắn từ ‘Dịch Nam Yên’."
[Dịch Nam Yên: Tôi ly hôn rồi, cô hài lòng chưa?]
[Dịch Nam Yên: Lộc Lâm Khê, tôi đã nói với cô rồi, đồ của tôi không ai được phép dòm ngó, dù là thứ tôi không cần, nhưng khi tôi chưa từ bỏ thì không ai được động vào! Cô đã động vào, thì đừng trách tôi.]
Lộc Lâm Khê ngơ ngác: ?
Cô đã động vào cái gì chứ?
Cô có làm gì với Trương Bác Văn đâu, cũng chẳng ép hai người đó ly hôn.
Nhìn kỹ tin nhắn của Dịch Nam Yên, Lộc Lâm Khê đột nhiên nhớ đến việc bản quyền chuyển thể phim của cô đột ngột bị hủy, rồi còn bị thông báo tác phẩm phải gỡ xuống để chờ kiểm duyệt lại. Lộc Lâm Khê nhanh chóng nhấn vào bàn phím điện thoại, gửi tin nhắn: [Công việc của tôi bị can thiệp, là cô làm phải không?]
Tin nhắn từ Dịch Nam Yên cũng không chậm trễ—
[Chỉ là một bài học nhỏ mà thôi.]
Lộc Lâm Khê bật cười vì giận dữ.
Cô đã làm gì chứ?
Lộc Lâm Khê lập tức gọi điện thoại.
"Đít— tút."
Không thể kết nối.
Lộc Lâm Khê nhìn chằm chằm vào điện thoại, khó tin, chuyện này là sao?
Người phụ nữ đó đã chặn cô khỏi danh bạ sao?
"Đúng là tức chết mất!" Lộc Lâm Khê đạp mạnh chân ga, lao thẳng đến trụ sở chính của tập đoàn Lệ Á.
...
Nửa giờ sau, tại tòa nhà chính của tập đoàn Lệ Á.
Trong văn phòng tổng giám đốc, thư ký đang báo cáo tình hình.
"Chị Dịch, tin tức về việc chị ly hôn đã được tung ra, hiện có không ít người trên mạng suy đoán lý do ly hôn của chị, thậm chí có vài phóng viên liên hệ. Chị xem..."
"Không cần bận tâm, cứ để yên đó." Dịch Nam Yên không ngẩng đầu lên, tiếp tục làm việc như không có gì xảy ra.
"Phía công ty nhà họ Trương cũng gọi điện qua, chủ tịch Trương đích thân mời chị nhận cuộc gọi."
Dịch Nam Yên ngừng lại, rồi lắc đầu: "Từ chối, báo với chủ tịch Trương rằng hợp tác hiện tại sẽ không bị ảnh hưởng."
Trợ lý bên cạnh không kìm được, hỏi: "Thế còn kế hoạch phát triển khu biệt thự Tân Nam..."
"Tôi có bao giờ nói sẽ để công ty nhà họ Trương tham gia vào dự án phát triển khu biệt thự Tân Nam?" Dịch Nam Yên nhíu mày.
"Vâng."
Dịch Nam Yên nói: "Làm việc của các cô đi, kiểm soát dư luận của công ty. Nếu có ai quan tâm đến chuyện ly hôn của tôi, cứ bảo họ đến văn phòng tổng giám đốc để nói chuyện."
"Vâng." Hai người thư ký và trợ lý đồng thanh đáp.
Khi họ vừa rời khỏi, điện thoại trong văn phòng của Dịch Nam Yên lại reo lên.
"Alo, nói đi."
"Chị Dịch, bên lễ tân báo có cô Lộc, tự xưng là bạn học cấp ba của chị đến gặp, không có hẹn trước, thái độ rất cương quyết."
Dịch Nam Yên: ...
"Biết rồi, cho cô ấy lên."
"Vâng."
Năm phút sau, Lộc Lâm Khê đến văn phòng tổng giám đốc.
Một người đứng ở cửa, một người ngồi trước bàn, ánh mắt giao nhau.
Ánh mắt của Dịch Nam Yên lạnh lẽo, còn ánh mắt của Lộc Lâm Khê thì ngược lại, rực lửa, nóng bỏng như đang bốc cháy trong mắt.
"Tôi rất bận, có gì thì nói nhanh."
Nghe câu nói đầu tiên của Dịch Nam Yên, trong lòng Lộc Lâm Khê bùng lên một cơn giận không tên.
Lộc Lâm Khê, bình tĩnh lại. Cô không phải là một kẻ côn đồ, bây giờ cô là một nhà văn thanh lịch và có khí chất.
Tự nhắc nhở mình như vậy, Lộc Lâm Khê cố gắng mỉm cười: "Tôi đến đây tìm đại tổng tài Dịch để hỏi cho rõ. Tại sao cô lại can thiệp vào công việc của tôi? Tiểu thuyết bị gỡ xuống, truyện đang đăng tải bị đình chỉ, hợp đồng chuyển thể phim cũng bị hủy, tất cả đều là do cô làm đúng không?"
"Cô khiến tôi phải ly hôn, đây chỉ là một bài học nhỏ thôi."
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Dịch Nam Yên, nhưng không hề có chút biểu cảm nào, sự khó chịu trong lòng Lộc Lâm Khê giống như dây leo gặp nước, càng lúc càng phát triển, lan rộng ra.
Dáng vẻ của cô ấy như thể Lộc Lâm Khê chỉ là một nhân vật chẳng đáng quan tâm, thậm chí không đáng để để mắt tới.
"Gì… chuyện này đã được quyết định rồi? Cấp trên đã quyết?"
Tiểu Phương ngơ ngác nhìn vào hành lang trống trải, đột nhiên nhớ tới những lời cô ấy vừa nghe.
Cô Lộc, phải chăng đã đắc tội với ai đó?
...
Lộc Lâm Khê vừa rời đi, thậm chí còn chưa kịp lên xe thì đã nhận được tin nhắn từ biên tập viên.
Tiểu thuyết bị gỡ xuống toàn bộ? Tác phẩm đã xuất bản bị dán nhãn "chờ kiểm duyệt lại"?
Lộc Lâm Khê sững người.
"Chị Lộc, dạo này chị có đắc tội với ai không?"
Lộc Lâm Khê nhìn tin nhắn cuối cùng từ biên tập viên, chìm vào suy nghĩ.
Đắc tội người khác ư?
Cô đắc tội với ai được chứ?
Lộc Lâm Khê nghĩ mãi không ra.
Đúng lúc này, điện thoại lại reo lên.
"Bíp bíp, bạn nhận được hai tin nhắn từ ‘Dịch Nam Yên’."
[Dịch Nam Yên: Tôi ly hôn rồi, cô hài lòng chưa?]
[Dịch Nam Yên: Lộc Lâm Khê, tôi đã nói với cô rồi, đồ của tôi không ai được phép dòm ngó, dù là thứ tôi không cần, nhưng khi tôi chưa từ bỏ thì không ai được động vào! Cô đã động vào, thì đừng trách tôi.]
Lộc Lâm Khê ngơ ngác: ?
Cô đã động vào cái gì chứ?
Cô có làm gì với Trương Bác Văn đâu, cũng chẳng ép hai người đó ly hôn.
Nhìn kỹ tin nhắn của Dịch Nam Yên, Lộc Lâm Khê đột nhiên nhớ đến việc bản quyền chuyển thể phim của cô đột ngột bị hủy, rồi còn bị thông báo tác phẩm phải gỡ xuống để chờ kiểm duyệt lại. Lộc Lâm Khê nhanh chóng nhấn vào bàn phím điện thoại, gửi tin nhắn: [Công việc của tôi bị can thiệp, là cô làm phải không?]
[Chỉ là một bài học nhỏ mà thôi.]
Lộc Lâm Khê bật cười vì giận dữ.
Cô đã làm gì chứ?
Lộc Lâm Khê lập tức gọi điện thoại.
"Đít— tút."
Không thể kết nối.
Lộc Lâm Khê nhìn chằm chằm vào điện thoại, khó tin, chuyện này là sao?
Người phụ nữ đó đã chặn cô khỏi danh bạ sao?
"Đúng là tức chết mất!" Lộc Lâm Khê đạp mạnh chân ga, lao thẳng đến trụ sở chính của tập đoàn Lệ Á.
...
Nửa giờ sau, tại tòa nhà chính của tập đoàn Lệ Á.
Trong văn phòng tổng giám đốc, thư ký đang báo cáo tình hình.
"Chị Dịch, tin tức về việc chị ly hôn đã được tung ra, hiện có không ít người trên mạng suy đoán lý do ly hôn của chị, thậm chí có vài phóng viên liên hệ. Chị xem..."
"Không cần bận tâm, cứ để yên đó." Dịch Nam Yên không ngẩng đầu lên, tiếp tục làm việc như không có gì xảy ra.
Dịch Nam Yên ngừng lại, rồi lắc đầu: "Từ chối, báo với chủ tịch Trương rằng hợp tác hiện tại sẽ không bị ảnh hưởng."
Trợ lý bên cạnh không kìm được, hỏi: "Thế còn kế hoạch phát triển khu biệt thự Tân Nam..."
"Tôi có bao giờ nói sẽ để công ty nhà họ Trương tham gia vào dự án phát triển khu biệt thự Tân Nam?" Dịch Nam Yên nhíu mày.
"Vâng."
Dịch Nam Yên nói: "Làm việc của các cô đi, kiểm soát dư luận của công ty. Nếu có ai quan tâm đến chuyện ly hôn của tôi, cứ bảo họ đến văn phòng tổng giám đốc để nói chuyện."
"Vâng." Hai người thư ký và trợ lý đồng thanh đáp.
Khi họ vừa rời khỏi, điện thoại trong văn phòng của Dịch Nam Yên lại reo lên.
"Alo, nói đi."
"Chị Dịch, bên lễ tân báo có cô Lộc, tự xưng là bạn học cấp ba của chị đến gặp, không có hẹn trước, thái độ rất cương quyết."
Dịch Nam Yên: ...
"Biết rồi, cho cô ấy lên."
"Vâng."
Năm phút sau, Lộc Lâm Khê đến văn phòng tổng giám đốc.
Một người đứng ở cửa, một người ngồi trước bàn, ánh mắt giao nhau.
Ánh mắt của Dịch Nam Yên lạnh lẽo, còn ánh mắt của Lộc Lâm Khê thì ngược lại, rực lửa, nóng bỏng như đang bốc cháy trong mắt.
"Tôi rất bận, có gì thì nói nhanh."
Nghe câu nói đầu tiên của Dịch Nam Yên, trong lòng Lộc Lâm Khê bùng lên một cơn giận không tên.
Lộc Lâm Khê, bình tĩnh lại. Cô không phải là một kẻ côn đồ, bây giờ cô là một nhà văn thanh lịch và có khí chất.
Tự nhắc nhở mình như vậy, Lộc Lâm Khê cố gắng mỉm cười: "Tôi đến đây tìm đại tổng tài Dịch để hỏi cho rõ. Tại sao cô lại can thiệp vào công việc của tôi? Tiểu thuyết bị gỡ xuống, truyện đang đăng tải bị đình chỉ, hợp đồng chuyển thể phim cũng bị hủy, tất cả đều là do cô làm đúng không?"
"Cô khiến tôi phải ly hôn, đây chỉ là một bài học nhỏ thôi."
Nhìn gương mặt xinh đẹp của Dịch Nam Yên, nhưng không hề có chút biểu cảm nào, sự khó chịu trong lòng Lộc Lâm Khê giống như dây leo gặp nước, càng lúc càng phát triển, lan rộng ra.
Dáng vẻ của cô ấy như thể Lộc Lâm Khê chỉ là một nhân vật chẳng đáng quan tâm, thậm chí không đáng để để mắt tới.
2
0
4 ngày trước
3 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
