0 chữ
Chương 20
Chương 20
Để tiện cho các bạn học sinh nhà ở xa, hôm nay sẽ không có buổi tự học tối.
Tống Thiên Vũ từ phía sau vòng tay qua cổ cậu, hơi thở nóng hổi phả vào bên má cậu.
"Kiều Ngự~ Lễ Quốc khánh có muốn đến nhà tớ chơi không?"
Tống Thiên Vũ dường như đặc biệt kiên trì với việc mời bạn bè đến nhà mình chơi.
Kiều Ngự suy nghĩ một lát, chậm rãi trả lời: "...Được. Nhưng tớ phải đến phố máy tính một chuyến, mua một cái máy tính."
Nếu không phải vì đã phá tường, có lẽ cửa phòng ngủ của cậu vẫn đang bị khóa. Cậu cũng không thể mặt dày về ngủ chung với Kiều Nguyệt.
Mắt Tống Thiên Vũ sáng lên: "Nhà tớ có!"
Ánh mắt Kiều Ngự khẽ lảng đi: "Không cần dùng của nhà cậu."
Cậu về ký túc xá thu dọn hành lý, Tống Thiên Vũ vô cùng ân cần xách giúp cậu vali, bánh xe nhỏ kéo trên đất kêu lộc cộc.
Kiều Ngự đi mua một chiếc máy tính xách tay cũ và một cuốn sách nhập môn ngôn ngữ C.
Máy tính giá 2200, giá gốc 6000, hiệu năng không tồi, Tống Thiên Vũ đứng bên cạnh nhìn mà muốn nói lại thôi.
"Cậu mua máy tính làm gì?"
Kiều Ngự: "Chơi 4399."
Tống Thiên Vũ trông như gặp phải ma, vẻ mặt như muốn nói "Mẹ nó cậu mà cũng chơi game à?"
Cậu ta còn tưởng người như Kiều Ngự, vào ngày nghỉ cũng chỉ biết học.
Kiều Ngự cất máy tính vào túi, theo Tống Thiên Vũ lên xe, "Tớ có lẽ sẽ ở nhà cậu mấy ngày."
Tống Thiên Vũ đương nhiên không có ý kiến gì. Thậm chí trên xe đã bảo người giúp việc ở nhà dọn dẹp phòng cho khách, ngay cạnh phòng của cậu ta.
Dù đã sống hai kiếp, Kiều Ngự vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự khoa trương của nhà Tống Thiên Vũ.
Nhà quá lớn, có đến ba tòa nhà.
Còn về việc Tống Thiên Vũ sống ở trong đó có cảm thấy buồn chán hay không, đó lại là một chuyện khác. Hoàn cảnh gia đình của cậu ta đã vượt qua chín mươi chín phẩy mấy phần trăm người trên Trái Đất.
Những người như vậy cũng chưa bao giờ phải phiền não vì cuộc sống.
Vừa đến nơi, ăn tối xong, Kiều Ngự liền lấy cớ say xe để đóng cửa không cho Tống Thiên Vũ vào, sau đó lôi máy tính và điện thoại ra.
Cậu dùng máy tính đăng nhập vào tài khoản WeChat, tài khoản này trước đó đã nhờ hệ thống đăng ký, giới tính nữ, tên là Phiêu Hương.
Dưới sự điều khiển của hệ thống, tài khoản này đã trò chuyện với Kiều Hải Phong hơn hai mươi ngày.
Kiều Hải Phong là một kẻ khao khát làm giàu sau một đêm.
Điều này dẫn đến việc gã ngày nào cũng thích lướt các diễn đàn cá độ bóng đá, và đặt cược trên các trang web khác.
Và cô nàng Phiêu Hương này chính là người mà Kiều Hải Phong quen được trên diễn đàn cá độ, tự xưng là biết một vài tin tức nội bộ, vì vậy Kiều Hải Phong không hề nghi ngờ tính xác thực của tài khoản.
Kiều Ngự lướt qua lịch sử trò chuyện, cảm thấy có những lời lẽ thật không thể nhìn nổi, lần nữa lại nghi ngờ giới tính của hệ thống.
Cậu tìm ra mấy đoạn sến súa nhất, chụp màn hình lại, định sau này tìm cơ hội gửi cho Vương Diễm.
"Hệ thống các người... có phân đực cái không?"
Hệ thống tức giận: "Hệ thống chúng tôi chỉ có 1 và 0! Ngài đã học ngôn ngữ máy tính bao giờ chưa?"
Xin lỗi đã làm phiền.
Nhưng nhờ vào sự nỗ lực của hệ thống, Kiều Ngự cuối cùng cũng có thể tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch của mình.
Phiêu Hương: Gần đây có xem Serie A không?
Kiều Hải Phong: Có xem. Sao thế?
Phiêu Hương: Trận Sassuolo với Juventus, đặt cửa Sassuolo, tin em đi.
Phiêu Hương: Tin em đi.
Năm 2014, cá độ bóng đá vẫn chưa bị cấm, các loại trang web mọc lên như nấm, tiền bạc cùng với các trận đấu thể thao khuấy động những dây thần kinh mong manh của cánh đàn ông trong nước.
Trong mắt nhiều người, cá độ bóng đá cũng là một ngành kinh doanh như đầu tư tài chính.
Kiều Ngự có trí nhớ rất tốt, vì vậy dù kiếp trước chỉ lướt qua loa, cậu vẫn có thể nhớ được đại khái kết quả thắng thua.
Kiều Hải Phong: Không thể nào? Đội Sassuolo này yếu lắm mà.
Juventus là một đội mạnh của Serie A, nếu thực sự bị Sassuolo đánh bại, đó sẽ là một cú sốc lớn.
Gã mở trang web cá độ nhỏ mà mình hay vào xem, tỷ lệ cược đã lên đến con số kinh ngạc là 57:1.
Kiều Hải Phong trong lòng khẽ động, do dự đặt cược 200 tệ.
Nếu không trúng, coi như là bớt ăn một bữa ở ngoài, dù sao cũng không nhiều tiền.
Phiêu Hương: Vậy thì cứ chờ xem kết quả đi.
Kiều Hải Phong không muốn tin, nhưng lời của cô bạn trên mạng này lại cứ in sâu trong đầu gã.
Đến nỗi nửa đêm gã không nhịn được mà bò dậy xem tivi.
2:1.
Sassuolo thắng.
Trong mắt Kiều Hải Phong tràn đầy sự kinh ngạc.
Và 200 tệ gã đã bỏ ra... cũng biến thành 11400.
Kiều Hải Phong: Em gái, em lợi hại quá. Lần sau nhớ kéo anh theo với nhé!
Ánh sáng từ máy tính phản chiếu trong con ngươi của Kiều Ngự, có vẻ lạnh lẽo lại có chút vô cảm, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười nhạt.
Đây chính là kế hoạch của Kiều Ngự.
Một người đàn ông trung niên tham lam và ngu dốt, vì một mục đích nhỏ nhen không thể nói ra, đã thành công cắn câu miếng mồi độc này.
Hệ thống im lặng một lát, có chút cảm khái: "Ký chủ, ở một phương diện nào đó, ngài rất đáng sợ."
Kiều Ngự không phải người tốt, cũng không phải người xấu.
Cán cân của cậu nghiêng về phía bản thân mình, nếu phải hình dung, có lẽ là khái niệm "con người lý tính" trong kinh tế học cổ điển.
Con người lý tính không có tình cảm, chỉ theo đuổi lợi ích. Ranh giới không phải là đạo đức, mà là pháp luật.
Vẻ mặt Kiều Ngự rất bình tĩnh, giọng điệu vô tình gần như tàn nhẫn: "Nếu không phải gã vừa tham vừa ngu, thì cũng sẽ không cắn câu."
Chỉ cần một trong những từ mang nghĩa tốt hoặc trung tính như chính trực, nhút nhát, thông minh, chung thủy có thể bén rễ trên người Kiều Hải Phong, thì Kiều Ngự có đăng ký mười cái "Phiêu Hương" cũng vô dụng.
Kiều Ngự cất máy tính. Vừa rồi Tống Thiên Vũ gửi tin nhắn hỏi cậu có muốn chơi game không.
Kiều Ngự đồng ý, dù sao cũng là ăn nhờ ở đậu nhà người ta, chơi cùng cũng là lẽ phải.
Vương Giả Vinh Diệu vẫn chưa được phát triển, hai người chơi game đang hot nhất bấy giờ là LoL, Kiều Ngự rủ thêm Triệu Tổ An, ba người cùng nhau đánh xếp hạng.
Mặc dù Tống Thiên Vũ và Kiều Ngự đều khá gà, nhưng Triệu Tổ An quả không hổ danh là thánh gánh team mồm điêu. Vừa chửi như rồng leo, mắng đồng đội nhưng cũng không quên ăn mạng, hai người cứ thế nằm hưởng cho đến tận Bạch Kim 3.
Tuy được gánh, nhưng Tống Thiên Vũ không hiểu sao vẫn không thấy vui.
...Mẹ nó, thằng Triệu Tổ An này chơi game giỏi như vậy, chẳng phải là làm mình trông rất vô dụng sao? Vậy địa vị của mình trong lòng Kiều Ngự chẳng phải lại -1 nữa à?!
Một giờ sáng, Tống Thiên Vũ tắt máy tính, nói với Kiều Ngự: "Mai không chơi game nữa, chúng ta đi bơi đi!"
Nhà Tống Thiên Vũ có một bể bơi riêng, kích thước không thua kém gì bể bơi công cộng.
Kiều Ngự gật đầu một cách thờ ơ: "Được, tùy cậu."
Những phán đoán của Phiêu Hương về các trận đấu, có độ chính xác duy trì trên 70%.
Mặc dù có một lần đặt cược sai, khiến Kiều Hải Phong từ một người có trong tay mười vạn tệ biến thành kẻ trắng tay... nhưng Kiều Hải Phong không trách cô. Trăm trận trăm thắng là điều không thể.
Bây giờ, sắp đến trận chung kết Serie A.
Kiều Hải Phong nhìn số tiền trong tay, lòng dạ kích động, mãi không thể bình tĩnh.
Người đến tuổi trung niên, lại chưa từng trải qua tình yêu là gì, trong khoảnh khắc này, gã cảm thấy mình qua mạng internet, đã yêu "Phiêu Hương" mất rồi.
Tuy rằng rất có lỗi với Vương Diễm, nhưng Vương Diễm không có tiền bằng Phiêu Hương, cũng không xinh đẹp bằng Phiêu Hương. Lại chỉ sinh cho gã một đứa con trai vừa béo vừa không nghe lời...
Đến lúc ly hôn, chia cho cô ta nhiều tiền một chút là được. Gã đã sớm chán ngấy cái bản mặt già của cô ta rồi.
Kiều Hải Phong nhìn vào màn hình, gõ: "Hương Hương, em thật là một cô gái tốt. Chúng ta gặp nhau một lần đi!"
Phiêu Hương: Em bây giờ vẫn còn ở nước ngoài, khoảng một tháng nữa mới về. Đến lúc đó em sẽ tìm anh.
Kiều Hải Phong: Được!
Tống Thiên Vũ từ phía sau vòng tay qua cổ cậu, hơi thở nóng hổi phả vào bên má cậu.
"Kiều Ngự~ Lễ Quốc khánh có muốn đến nhà tớ chơi không?"
Tống Thiên Vũ dường như đặc biệt kiên trì với việc mời bạn bè đến nhà mình chơi.
Kiều Ngự suy nghĩ một lát, chậm rãi trả lời: "...Được. Nhưng tớ phải đến phố máy tính một chuyến, mua một cái máy tính."
Nếu không phải vì đã phá tường, có lẽ cửa phòng ngủ của cậu vẫn đang bị khóa. Cậu cũng không thể mặt dày về ngủ chung với Kiều Nguyệt.
Mắt Tống Thiên Vũ sáng lên: "Nhà tớ có!"
Ánh mắt Kiều Ngự khẽ lảng đi: "Không cần dùng của nhà cậu."
Cậu về ký túc xá thu dọn hành lý, Tống Thiên Vũ vô cùng ân cần xách giúp cậu vali, bánh xe nhỏ kéo trên đất kêu lộc cộc.
Máy tính giá 2200, giá gốc 6000, hiệu năng không tồi, Tống Thiên Vũ đứng bên cạnh nhìn mà muốn nói lại thôi.
"Cậu mua máy tính làm gì?"
Kiều Ngự: "Chơi 4399."
Tống Thiên Vũ trông như gặp phải ma, vẻ mặt như muốn nói "Mẹ nó cậu mà cũng chơi game à?"
Cậu ta còn tưởng người như Kiều Ngự, vào ngày nghỉ cũng chỉ biết học.
Kiều Ngự cất máy tính vào túi, theo Tống Thiên Vũ lên xe, "Tớ có lẽ sẽ ở nhà cậu mấy ngày."
Tống Thiên Vũ đương nhiên không có ý kiến gì. Thậm chí trên xe đã bảo người giúp việc ở nhà dọn dẹp phòng cho khách, ngay cạnh phòng của cậu ta.
Dù đã sống hai kiếp, Kiều Ngự vẫn không khỏi kinh ngạc trước sự khoa trương của nhà Tống Thiên Vũ.
Nhà quá lớn, có đến ba tòa nhà.
Còn về việc Tống Thiên Vũ sống ở trong đó có cảm thấy buồn chán hay không, đó lại là một chuyện khác. Hoàn cảnh gia đình của cậu ta đã vượt qua chín mươi chín phẩy mấy phần trăm người trên Trái Đất.
Vừa đến nơi, ăn tối xong, Kiều Ngự liền lấy cớ say xe để đóng cửa không cho Tống Thiên Vũ vào, sau đó lôi máy tính và điện thoại ra.
Cậu dùng máy tính đăng nhập vào tài khoản WeChat, tài khoản này trước đó đã nhờ hệ thống đăng ký, giới tính nữ, tên là Phiêu Hương.
Dưới sự điều khiển của hệ thống, tài khoản này đã trò chuyện với Kiều Hải Phong hơn hai mươi ngày.
Kiều Hải Phong là một kẻ khao khát làm giàu sau một đêm.
Điều này dẫn đến việc gã ngày nào cũng thích lướt các diễn đàn cá độ bóng đá, và đặt cược trên các trang web khác.
Và cô nàng Phiêu Hương này chính là người mà Kiều Hải Phong quen được trên diễn đàn cá độ, tự xưng là biết một vài tin tức nội bộ, vì vậy Kiều Hải Phong không hề nghi ngờ tính xác thực của tài khoản.
Cậu tìm ra mấy đoạn sến súa nhất, chụp màn hình lại, định sau này tìm cơ hội gửi cho Vương Diễm.
"Hệ thống các người... có phân đực cái không?"
Hệ thống tức giận: "Hệ thống chúng tôi chỉ có 1 và 0! Ngài đã học ngôn ngữ máy tính bao giờ chưa?"
Xin lỗi đã làm phiền.
Nhưng nhờ vào sự nỗ lực của hệ thống, Kiều Ngự cuối cùng cũng có thể tiến hành bước tiếp theo trong kế hoạch của mình.
Phiêu Hương: Gần đây có xem Serie A không?
Kiều Hải Phong: Có xem. Sao thế?
Phiêu Hương: Trận Sassuolo với Juventus, đặt cửa Sassuolo, tin em đi.
Phiêu Hương: Tin em đi.
Năm 2014, cá độ bóng đá vẫn chưa bị cấm, các loại trang web mọc lên như nấm, tiền bạc cùng với các trận đấu thể thao khuấy động những dây thần kinh mong manh của cánh đàn ông trong nước.
Trong mắt nhiều người, cá độ bóng đá cũng là một ngành kinh doanh như đầu tư tài chính.
Kiều Ngự có trí nhớ rất tốt, vì vậy dù kiếp trước chỉ lướt qua loa, cậu vẫn có thể nhớ được đại khái kết quả thắng thua.
Kiều Hải Phong: Không thể nào? Đội Sassuolo này yếu lắm mà.
Juventus là một đội mạnh của Serie A, nếu thực sự bị Sassuolo đánh bại, đó sẽ là một cú sốc lớn.
Gã mở trang web cá độ nhỏ mà mình hay vào xem, tỷ lệ cược đã lên đến con số kinh ngạc là 57:1.
Kiều Hải Phong trong lòng khẽ động, do dự đặt cược 200 tệ.
Nếu không trúng, coi như là bớt ăn một bữa ở ngoài, dù sao cũng không nhiều tiền.
Phiêu Hương: Vậy thì cứ chờ xem kết quả đi.
Kiều Hải Phong không muốn tin, nhưng lời của cô bạn trên mạng này lại cứ in sâu trong đầu gã.
Đến nỗi nửa đêm gã không nhịn được mà bò dậy xem tivi.
2:1.
Sassuolo thắng.
Trong mắt Kiều Hải Phong tràn đầy sự kinh ngạc.
Và 200 tệ gã đã bỏ ra... cũng biến thành 11400.
Kiều Hải Phong: Em gái, em lợi hại quá. Lần sau nhớ kéo anh theo với nhé!
Ánh sáng từ máy tính phản chiếu trong con ngươi của Kiều Ngự, có vẻ lạnh lẽo lại có chút vô cảm, khóe miệng cậu nhếch lên một nụ cười nhạt.
Đây chính là kế hoạch của Kiều Ngự.
Một người đàn ông trung niên tham lam và ngu dốt, vì một mục đích nhỏ nhen không thể nói ra, đã thành công cắn câu miếng mồi độc này.
Hệ thống im lặng một lát, có chút cảm khái: "Ký chủ, ở một phương diện nào đó, ngài rất đáng sợ."
Kiều Ngự không phải người tốt, cũng không phải người xấu.
Cán cân của cậu nghiêng về phía bản thân mình, nếu phải hình dung, có lẽ là khái niệm "con người lý tính" trong kinh tế học cổ điển.
Con người lý tính không có tình cảm, chỉ theo đuổi lợi ích. Ranh giới không phải là đạo đức, mà là pháp luật.
Vẻ mặt Kiều Ngự rất bình tĩnh, giọng điệu vô tình gần như tàn nhẫn: "Nếu không phải gã vừa tham vừa ngu, thì cũng sẽ không cắn câu."
Chỉ cần một trong những từ mang nghĩa tốt hoặc trung tính như chính trực, nhút nhát, thông minh, chung thủy có thể bén rễ trên người Kiều Hải Phong, thì Kiều Ngự có đăng ký mười cái "Phiêu Hương" cũng vô dụng.
Kiều Ngự cất máy tính. Vừa rồi Tống Thiên Vũ gửi tin nhắn hỏi cậu có muốn chơi game không.
Kiều Ngự đồng ý, dù sao cũng là ăn nhờ ở đậu nhà người ta, chơi cùng cũng là lẽ phải.
Vương Giả Vinh Diệu vẫn chưa được phát triển, hai người chơi game đang hot nhất bấy giờ là LoL, Kiều Ngự rủ thêm Triệu Tổ An, ba người cùng nhau đánh xếp hạng.
Mặc dù Tống Thiên Vũ và Kiều Ngự đều khá gà, nhưng Triệu Tổ An quả không hổ danh là thánh gánh team mồm điêu. Vừa chửi như rồng leo, mắng đồng đội nhưng cũng không quên ăn mạng, hai người cứ thế nằm hưởng cho đến tận Bạch Kim 3.
Tuy được gánh, nhưng Tống Thiên Vũ không hiểu sao vẫn không thấy vui.
...Mẹ nó, thằng Triệu Tổ An này chơi game giỏi như vậy, chẳng phải là làm mình trông rất vô dụng sao? Vậy địa vị của mình trong lòng Kiều Ngự chẳng phải lại -1 nữa à?!
Một giờ sáng, Tống Thiên Vũ tắt máy tính, nói với Kiều Ngự: "Mai không chơi game nữa, chúng ta đi bơi đi!"
Nhà Tống Thiên Vũ có một bể bơi riêng, kích thước không thua kém gì bể bơi công cộng.
Kiều Ngự gật đầu một cách thờ ơ: "Được, tùy cậu."
Những phán đoán của Phiêu Hương về các trận đấu, có độ chính xác duy trì trên 70%.
Mặc dù có một lần đặt cược sai, khiến Kiều Hải Phong từ một người có trong tay mười vạn tệ biến thành kẻ trắng tay... nhưng Kiều Hải Phong không trách cô. Trăm trận trăm thắng là điều không thể.
Bây giờ, sắp đến trận chung kết Serie A.
Kiều Hải Phong nhìn số tiền trong tay, lòng dạ kích động, mãi không thể bình tĩnh.
Người đến tuổi trung niên, lại chưa từng trải qua tình yêu là gì, trong khoảnh khắc này, gã cảm thấy mình qua mạng internet, đã yêu "Phiêu Hương" mất rồi.
Tuy rằng rất có lỗi với Vương Diễm, nhưng Vương Diễm không có tiền bằng Phiêu Hương, cũng không xinh đẹp bằng Phiêu Hương. Lại chỉ sinh cho gã một đứa con trai vừa béo vừa không nghe lời...
Đến lúc ly hôn, chia cho cô ta nhiều tiền một chút là được. Gã đã sớm chán ngấy cái bản mặt già của cô ta rồi.
Kiều Hải Phong nhìn vào màn hình, gõ: "Hương Hương, em thật là một cô gái tốt. Chúng ta gặp nhau một lần đi!"
Phiêu Hương: Em bây giờ vẫn còn ở nước ngoài, khoảng một tháng nữa mới về. Đến lúc đó em sẽ tìm anh.
Kiều Hải Phong: Được!
4
0
1 tháng trước
2 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
