TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 19
Chương 19

Kiều Ngự ngủ một giấc ngon lành trên giường của Phương Văn Thanh, sáng hôm sau, đúng 6 giờ, cậu đã tỉnh dậy đúng theo đồng hồ sinh học.

Cậu quay đầu lại, dựa vào thị lực tốt của mình, nhìn thấy Phương Văn Thanh mặc nguyên quần áo nằm co ro ở một góc giường của Triệu Tổ An, trùm chăn run lẩy bẩy.

Hệ thống không khỏi cảm thán: “Kẻ ác ắt có kẻ ác trị, người xưa quả không lừa ta.”

Kiều Ngự không bình luận gì về điều này, cậu cảm thấy mình không phải kẻ ác, rõ ràng là nắm đấm của chính nghĩa.

Thường ngày, từ 6 giờ sáng dậy cho đến 7 giờ đi học, Kiều Ngự đã làm xong một bộ đề thi Toán.

Nhưng sáng nay phải thi môn xã hội, cậu định đến lớp để học thuộc bài.

6 giờ 20 phút sáng, đèn lớp 10A7 sáng lên.

Hiệu trưởng Hách, người đến trường từ sớm, ngẩng đầu lên thì phát hiện có ánh đèn ở phòng học tầng một, còn tưởng học sinh nào đó lúc về quên tắt đèn, thế là ông ưỡn cái bụng bia, chậm rãi đi về phía cửa lớp 7.

Hôm qua, giám thị của trường đã bắt được hai học sinh gian lận.

Hiệu trưởng Hách muốn gϊếŧ gà dọa khỉ, định đuổi học thẳng tay. Nhưng chủ nhiệm phòng giáo vụ và giáo viên chủ nhiệm của hai đứa trẻ đều xin xỏ, hy vọng cho bọn trẻ thêm một cơ hội.

Chuyện này khiến hiệu trưởng Hách trằn trọc đến nửa đêm.

Hiệu trưởng Hách là hiệu trưởng mới nhậm chức năm nay, bốn mươi năm trước, ông cũng là học sinh của trường số 7.

Khi đó, Trung Quốc vừa khôi phục kỳ thi đại học, tiền thân của trường số 7 là trường Trung học Đường sắt; nhờ mời giáo viên về với mức lương cao, tỷ lệ đỗ đại học luôn đứng đầu, từng là ngôi trường công lập mà người dân thành phố Thiên Hải ao ước được vào học nhất.

Tuy nhiên, cùng với cải cách doanh nghiệp nhà nước, các doanh nghiệp sáp nhập và tái cơ cấu, trường số 7 cũng dần lụi tàn, thậm chí còn trở thành trường trung học mà mọi người không muốn học nhất, điều này khiến hiệu trưởng Hách vừa đau lòng, vừa bất lực.

Mất mười năm để trồng cây, trăm năm để trồng người. Giáo dục không phải là chuyện một sớm một chiều.

Hiệu trưởng Hách đã chuẩn bị sẵn sàng cho một cuộc chiến trường kỳ.

Thế nhưng bây giờ, ông đứng ở cửa lớp 7, bất ngờ phát hiện trong lớp lại có học sinh đang học bài.

Nội tâm hiệu trưởng Hách vô cùng chấn động, ông đứng ở cửa, lặng lẽ nhìn bóng lưng của Kiều Ngự.

Ông nhớ lại thời đi học của mình.

Khi đó, phòng học còn chưa rộng rãi sáng sủa như thế này, một khối chỉ có ba bốn lớp, tuổi của các bạn học từ 16 đến 24, nói giọng từ khắp mọi miền đất nước, tiếng phổ thông cũng không chuẩn lắm, nhưng trong mắt mọi người đều tràn đầy hy vọng, và khao khát tri thức. Nhưng luôn có người vì đủ loại lý do mà lặng lẽ biến mất khỏi lớp học.

Hiệu trưởng Hách vẫn nhớ cô bạn học giỏi nhất lớp, bằng tuổi ông, 17 tuổi. Năm cuối cấp, cô ấy vì không đóng nổi học phí mà đã thôi học.

Giáo viên chủ nhiệm đã đích thân đến nhà cô bạn, hy vọng cô tiếp tục đi học. Hiệu trưởng Hách cũng đi theo, chỉ nhớ mãi gương mặt im lặng mà đẫm nước mắt của cô.

Sau này, ngày có kết quả thi đại học, hiệu trưởng Hách nhận được thiệp cưới của cô gái.

Đó là một thời đại mà học giỏi là có thể thay đổi vận mệnh ngay lập tức. Hiệu trưởng Hách là một trong những người được thay đổi vận mệnh, và ông đã quyết tâm phải để học sinh của mình cũng được nhìn thấy một thế giới rộng lớn hơn, sẽ không còn ai giống như cô bạn học năm xưa nữa.

Luôn có người cười nhạo ông, ông cũng biết, phương châm quản lý thường ngày của mình quá nghiêm khắc. Nhưng nề nếp của trường số 7 quá tệ, các giáo viên lâu năm cũng chỉ làm cho qua chuyện, bao nhiêu tâm huyết trong lòng đều đã bị mài mòn. Nếu gian lận mà không đuổi học cảnh cáo, làm sao có thể răn đe được những học sinh khác? Ông quan tâm đến mỗi một học sinh, nhưng chính học sinh còn không quan tâm đến bản thân mình, thì nâng dậy từ đâu?

Ít nhất khi nhìn thấy Kiều Ngự, hiệu trưởng Hách cảm thấy, mình không phải đang làm chuyện vô ích. Thực sự có người vì vậy mà bị ảnh hưởng, có người sẵn lòng học hành chăm chỉ, dù là ở lớp 7 của trường số 7.

Hiệu trưởng Hách lặng lẽ rời đi. Đương nhiên, ông có nghênh ngang rời đi cũng không sao, bởi vì hệ thống đã tự động bật chế độ che chắn, đảm bảo Kiều Ngự có thể tập trung học hành.

Một lát sau, bên tai Kiều Ngự đột nhiên vang lên hai tiếng thông báo.

“Chúc mừng ký chủ nhận được ‘Lời khen của Hiệu trưởng’, điểm tích lũy +5, độ nổi tiếng +2.”

“Chúc mừng ký chủ đạt được thành tựu, ‘Niềm hy vọng của trường số 7’, điểm tích lũy +10, điểm may mắn +1.”

Kiều Ngự đang học thuộc bài: ???

---

Cùng với tiếng nhạc vang lên, môn thi cuối cùng cũng kết thúc.

Kiều Ngự mất hai tiếng để làm xong bài thi môn tự nhiên, lại mất thêm nửa tiếng để kiểm tra. Cậu thầm đánh giá bộ đề thi này.

Với tư cách là một bộ đề thi, nó không đạt tiêu chuẩn.

Đề bài quá sâu và oái oăm, khiến nhiều học sinh đạt điểm đỗ cũng thành vấn đề, hoàn toàn không đạt được mục đích kiểm tra phân loại.

Chắc hẳn đã có không ít người đang thầm chửi rủa giáo viên ra đề.

Tâm trí Kiều Ngự lúc này có chút lơ đãng. Thi xong là đến lễ Quốc khánh, được nghỉ 5 ngày. Cậu phải ở nhà 5 ngày.

Nhờ có tiền học thêm của Triệu Sơn Phong, tiền tiết kiệm của cậu bây giờ đã có 1 vạn 3 nghìn tệ. Nhiệm vụ mà hệ thống đưa ra để gia đình Kiều Hải Phong dọn ra ngoài, còn lại mười hai ngày. Cậu định để Kiều Nguyệt qua ở cùng.

Vào dịp Quốc khánh, lớp học trực tuyến của cậu cũng sẽ được phát trên MK. Là lừa hay ngựa, sắp phải dắt ra đi một vòng rồi.

Ngoài ra, có lẽ trước khi đi học lại sẽ có kết quả. Còn phải thuyết phục Trương Văn Quân đồng ý cho Triệu Tổ An chuyển lớp.

Nói mới nhớ, Tống Thiên Vũ trước đó có rủ cậu nghỉ lễ cùng làm bài tập…

Kiều Ngự thu dọn đồ đạc, nhanh chóng bước ra khỏi phòng thi.

Ở một bên khác, Ma Quang Huy với những ngón tay khẽ run, cũng thu bút lại.

Chỉ vài phút trước, tiếng chuông kết thúc bài thi môn tự nhiên đã vang lên. Điều đó có nghĩa là, kỳ thi tháng đầu tiên đã kết thúc.

Lần này bài thi môn tự nhiên khó hơn cậu ta tưởng rất nhiều, các bài vật lý tính toán cực kỳ phức tạp, vừa kết thúc bài thi đã có học sinh bật khóc ngay tại chỗ.

Thường ngày, với tư cách là một học bá, Ma Quang Huy có lẽ sẽ bật ra một tràng cười nhạo vô tình.

Nhưng lần này, Ma Quang Huy vắt óc ra cũng không làm xong bài, thật sự không thể cười nổi.

Cậu ta và Kiều Ngự ở cùng một phòng thi.

Mặc dù Kiều Ngự dường như hoàn toàn không để ý đến sự tồn tại của cậu ta, nhưng Ma Quang Huy ngồi ngay phía sau bên cạnh cậu.

Cậu ta đã nhìn thấy… bài thi của Kiều Ngự được điền kín hết.

Môn thi Ngữ văn đầu tiên, cậu ấy không đến. Nhưng sau đó, mỗi một bài thi của Kiều Ngự đều được điền kín.

Tại sao, mọi người đều ngày ngày nói chuyện phiếm đến 1 giờ sáng, mà Kiều Ngự lại không hề bỏ bê việc học!?

Nội tâm Ma Quang Huy tràn đầy sự không cam lòng, nhưng vừa nghĩ đến việc Kiều Ngự vắng thi môn Văn, trong lòng liền thấy nhẹ nhõm.

Kiều Ngự môn Văn được 0 điểm, cậu ta chắc chắn có thể thi tốt hơn Kiều Ngự!

Chắc chắn.

Ma Quang Huy nghĩ ngợi, rút điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho Kiều Ngự.

Kiều Ngự Oppa đẹp trai nhất: Anh ơi~ thi xong rồi, lần này anh thi thế nào~~

Hệ thống mất 0.01 giây để đưa ra câu trả lời: Haiz, không tốt lắm.

Kiều Ngự: Đề tự nhiên lần này khó quá, mấy câu sau anh không có ý tưởng gì, cơ bản là điền bừa. Hơn nữa bây giờ mới là kỳ thi tháng đầu tiên, kiến thức học cũng chưa nhiều, các điểm kiến thức kiểm tra quá chi tiết, có chút sơ sót.

Ma Quang Huy hài lòng, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười vui mừng.

Kiều Ngự Oppa đẹp trai nhất: Anh trai! Đừng nản lòng~~ Anh chắc chắn là giỏi nhất! Mwah mwah~~

Kiều Ngự: Mwah mwah.

Hừ, được lắm Kiều Ngự, ở ký túc xá thì lạnh lùng ít nói, sau lưng lại ngày ngày mwah mwah với con gái, thật là mất mặt!

Ma Quang Huy thầm nghĩ như vậy, nhưng sờ sờ lên tai, không hiểu sao lại hơi đỏ.

4

0

1 tháng trước

2 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.