TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 8
Chương 8

Sau đó, nam chính sẽ tưởng nữ chính là một omega yếu đuối bị bắt nạt, lập tức ra tay nghĩa hiệp đưa cô ấy vào phòng nghỉ. Ai ngờ, cô nàng kia không phải omega mà là một alpha thứ thiệt, ngược lại còn phát hiện ra thân phận thật sự của nam chính – một omega giả dạng alpha!

Chuẩn rồi, đây chính là kiểu truyện nữ A – nam O kinh điển, nam chính còn thuộc dạng O giả A. Không trách được nhóm bạn gái của Bách Duyệt trước kia lại mê mẩn bộ này như điếu đổ.

Chỉ là... Bách Duyệt hoàn toàn không có hứng thú với cặp chính. Đọc truyện cũng chỉ nhảy cóc, lướt nhanh như gió. Cô quan tâm duy nhất chính là nhân vật phản diện trùng tên với mình – Bách Duyệt – và cô bé Trần Mộng Di thôi.

Lúc này, cô tìm một chỗ khuất để đỗ xe lăn, tiện tay cầm lên một ly rượu đỏ từ bàn bên cạnh, lòng thì háo hức chuẩn bị “vào vai”. Thế nhưng ngay khoảnh khắc ấy — Trần Mộng Di bước tới!

Vừa thấy ly rượu vang trong tay Bách Duyệt, Trần Mộng Di không nói một lời, nhẹ nhàng đổi nó thành một ly nước chanh.

“Bách Duyệt, sức khỏe chị không tốt, không được uống rượu đâu.”

“Ơ… hả?”

Trong chiếc ly thủy tinh trong vắt là nước soda chanh, trên miệng ly còn cài thêm một lát chanh tươi mỏng tang. Khi Trần Mộng Di cúi đầu liếc nhìn động tác trong tay mình, vài viên đá lạnh trong ly va vào nhau leng keng, một viên còn rơi xuống tận đáy, tạo nên âm thanh lanh canh mát rượi.

Chỉ cần nhìn thôi cũng thấy: ly nước này đúng là giải khát hạng nhất!

Trần Mộng Di không nói sai, sức khỏe của Bách Duyệt thật sự không được tốt. Chứng rối loạn pheromone không chỉ làm hệ thần kinh trung ương của cô rối loạn khiến hai chân không thể đứng vững, mà còn khiến thể chất cô yếu ớt hơn người bình thường. Ngồi xe lăn quanh năm suốt tháng, phần thân dưới khó tránh khỏi bị teo cơ, may mà còn có thuốc men và vật lý trị liệu đều đặn, nên đôi chân mới giữ được dáng vẻ bình thường, không đến mức nhìn thấy là biết ngay "tàn".

Cũng vì đang trong giai đoạn điều trị, nên Bách Duyệt hoàn toàn không được uống rượu, không được ăn đồ cay nóng hay bất cứ thứ gì kí©h thí©ɧ. Mà những điều này — Trần Mộng Di nắm rõ như lòng bàn tay. Cô kiểm soát nghiêm ngặt đến mức, trong phạm vi sinh hoạt thường ngày của Bách Duyệt, gần như không bao giờ xuất hiện thứ gì có thể gây hại cho sức khỏe Bách Duyệt.

Bản thân Bách Duyệt đương nhiên cũng biết: mình không thể uống rượu.

Uống rượu khi đang dùng kháng sinh? Muốn đi gặp tổ tiên luôn cho lẹ à?

Trước đây cô còn nghiêm túc sống tiếp, kiểu “dù ăn không ngon nhưng vẫn phải sống cho tử tế thêm vài năm”, nhưng giờ thì khác rồi — cô đã biết đường về nhà! Thế thì lâu lâu uống chút xíu chắc cũng không sao đâu nhỉ... Dù sao cũng có định uống thật đâu! Ly rượu kia là định dùng để... tạt vào tiểu thư nhà họ Tô chứ bộ!

Tất nhiên chuyện đó thì không thể nói với Trần Mộng Di được. Mà nói thật ra thì Trần Mộng Di mà nghe được chắc tưởng cô sốt đến mức lú lẫn rồi mất, đến cả cái kiểu “tạt rượu cho đúng kịch bản” cũng có thể nghĩ ra.

Nhân vật Bách Duyệt trong truyện gốc chắc chắn sẽ không gặp mấy chuyện dở khóc dở cười thế này. Cô ta muốn rượu là có rượu, muốn uống là uống, thèm ăn tôm hùm cay là ngồi xuống ăn luôn, không nói nhiều — ôm một thau mà quất như trút giận... Ặc, không ổn, sao cô lại bắt đầu ghen tị với cái người phản diện xấu tính đó thế này?

8

0

3 tháng trước

1 tuần trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.