TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 20
Chương 20

Bách Duyệt đưa tay ra, người giúp việc — cũng là một alpha — dễ dàng bế cô lên, rồi đưa vào phòng tắm. Trần Mộng Di lại gọi thêm một người giúp việc khác vào để dọn phòng. Còn mình thì tranh thủ phủi lại chăn gối cho Bách Duyệt, sắp xếp lại mọi thứ gọn gàng rồi mới quay về phòng mình, tắm rửa và sấy tóc.

Cô biết, Bách Duyệt mà đi tắm là cứ phải gọi là siêu chậm.

Bách Duyệt nổi tiếng với lòng tự trọng cao ngút trời, chấp nhận để người khác bế mình vào bồn tắm đã là giới hạn chịu đựng rồi, chứ cái kiểu nhờ người ta tắm hộ thì... xin lỗi, không bao giờ có cửa. Việc duy nhất mà người giúp việc có thể làm là đổ đầy nước vào cái bồn tắm đặc chế đó, rồi bế Bách Duyệt vào trong, đứng ngoài cửa chờ lệnh. Đợi cô gọi vào thì thay nước một lần, đợi tiếp cho đến khi cô tắm xong hoàn toàn rồi mới bế ra ngoài, tiện thể giúp lau sạch phần dưới chân – nơi cô khó với tới nhất.

Vậy nên Trần Mộng Di có thể ung dung sấy tóc, thay đồ ngủ thoải mái rồi mới quay lại phòng Bách Duyệt.

Thấy Trần Mộng Di bước vào, Bách Duyệt mím môi, khẽ nói:

“Ngày mai em còn phải đi làm, chị tự sấy tóc được rồi, không cần em phiền đâu.”

Trần Mộng Di chỉ cười, chìa tay ra. Cô đang mặc váy ngủ, ngồi trên xe lăn, tay còn cầm máy sấy tóc. Nhìn dáng vẻ đó, Bách Duyệt chỉ biết thở dài, ngoan ngoãn đưa máy sấy cho Trần Mộng Di.

Tay của Trần Mộng Di rất vững, ngày nào cũng nâng tạ mà, sao có thể không vững tay cho được?

Một tay cô nhẹ nhàng lùa qua tóc Bách Duyệt, tay kia khéo léo sấy khô từng lọn. Tóc của Bách Duyệt không dài lắm – vì dài quá thì bất tiện cho cô – nên việc sấy tóc cũng không tốn bao nhiêu thời gian. Từng chút từng chút, mái tóc nhanh chóng khô ráo dưới tay Trần Mộng Di. Sau đó, cô còn lấy thêm kem ủ tóc, tỉ mỉ bôi cho Bách Duyệt.

Mấy việc lặt vặt vậy xong xuôi, Trần Mộng Di mới bế Bách Duyệt trở lại giường. Cô lại đi một vòng kiểm tra cửa nẻo, xem đồ dùng của Bách Duyệt có để gần trong tầm với không, rồi đợi cô uống thuốc xong, mới dịu dàng chúc ngủ ngon.

Bách Duyệt thừa hiểu, Trần Mộng Di thật ra không hề yên tâm khi cô ở tầng một. Dù hệ thống an ninh nhà họ Bách có đỉnh đến mấy, thì vẫn sợ “lỡ có chuyện gì”. Giả như có trộm hay cướp đột nhập vào được, thì người ở tầng một như cô chính là “con mồi béo bở” đầu tiên.

Thật ra Bách Duyệt thấy Trần Mộng Di lo xa quá rồi, hệ thống bảo an nhà này đủ để tổ chức hội thảo công nghệ an ninh quốc gia rồi còn gì. Với lại, trong thế giới tiểu thuyết thế này, nhân vật bị bắt cóc thường chỉ xảy ra lúc còn bé. Khi cốt truyện chính bắt đầu thì… bị bắt cóc toàn là vai chính.

Trần Mộng Di rời đi, nhưng Bách Duyệt vẫn chẳng buồn ngủ chút nào. Cô với tay lôi chiếc điện thoại từ dưới gối ra, mở app ghi chú, lật lật lướt qua những đoạn nội dung đã lưu.

Từ khi có cái giọng nói vớ vẩn trong mơ nói rằng chỉ cần hoàn thành cốt truyện là có thể quay về thế giới thực, cô đã sợ quên mất tình tiết nên ghi chú lại hết cả đống. Chuyện đã trôi qua hai mươi năm, truyện lại đọc kiểu lướt lướt, với tư cách một người đồng tính, cô vốn chẳng hứng thú gì với mấy truyện ngôn tình dị tính. Nếu không nhờ nhân vật phản diện trùng tên với mình và nhân vật Trần Mộng Di, chắc chắn cô cũng chẳng ráng đọc.

10

0

3 tháng trước

1 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.