TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 40
Chương 40

Tần Hạo Dương định ra hiệu cho mẹ vợ đừng nói gì thêm nhưng ai ngờ bà lại tuôn hết mọi chuyện ra. Nghe xong, Vương Huệ Mẫn hoảng hốt nhìn anh ta: “Anh Dương anh đã bắt ba với hai anh em đi làm cái gì vậy? Sao cả đêm rồi họ chưa về? Chẳng lẽ thật sự xảy ra chuyện rồi?”

Tần Hạo Dương nắm tay bà ta trấn an: “Huệ Mẫn, em yên tâm, ba với các anh sẽ không sao đâu. Anh chỉ nhờ họ đi tìm một món đồ thôi, không nguy hiểm gì cả.”

“Đã nói là không nguy hiểm, vậy sao cả đêm bọn họ vẫn chưa quay về?” Vương Huệ Mẫn rõ ràng không dễ bị dỗ dành.

Tần Hạo Dương thấy cô như vậy đành phải ghé sát tai thì thầm mấy câu.

Nghe xong, mắt Vương Huệ Mẫn lập tức trợn to, bà ta nhỏ giọng hỏi lại: “Thật... thật sự tìm được sao?”

Thật ra Tần Hạo Dương cũng chẳng chắc có thể tìm ra. Dù sao ông ta từng sống ở căn nhà cũ nhà họ Tần bao nhiêu năm, cũng chưa từng phát hiện ra lối vào mật thất nằm ở đâu. Việc để cha con nhà họ Vương đi tìm chẳng qua chỉ là làm liều một phen.

Biết đâu sau vụ trộm này, Tần Duyệt Ninh sẽ đồng ý để anh dọn về nhà cũ sống thì sao. Còn Vương Huệ Mẫn và mẹ cô ta thì hoàn toàn không biết gì về tính toán của Tần Hạo Dương. Vừa thấy anh đồng ý đi dò la, bà Vương liền chuẩn bị quay về nhà chờ tin tức.

Không ngờ bà vừa về đến nơi đã nghe hai nàng dâu nước mắt ngắn dài kể rằng, công an khu vực vừa đến thông báo: ba cha con nhà họ Vương bị bắt lên đồn vì tội trộm cắp.

Nghe xong, bà Vương chỉ cảm thấy trời đất như sụp đổ. Hai nàng dâu cứ khóc rấm rứt rồi quay sang hỏi bà: “Mẹ ơi, giờ phải làm sao đây? Mấy ổng bị công an bắt đi rồi, mình nhất định phải nghĩ cách cứu họ ra chứ!”

Nhìn hai nàng dâu trước mặt chỉ biết khóc lóc, nghĩ đến chồng và hai con trai đang bị giữ ở đồn công an, bà Vương chỉ thấy hoa mắt chóng mặt, suýt thì ngất xỉu. Thấy mẹ chồng như sắp đổ gục, hai nàng dâu vội vã đỡ lấy bà.

“Mẹ ơi, giờ mẹ là chỗ dựa duy nhất của nhà mình rồi. Mẹ tuyệt đối không thể xảy ra chuyện được đâu! Ba tụi con còn đang chờ mẹ tìm cách cứu mấy ổng ra đó!”

Nghe đến đây, bà Vương vốn sắp xỉu thì lại cố gắng trấn tĩnh. Bà gắng gượng đứng dậy thì thầm: “Đúng, giờ không thể xỉu được. Nếu không thì ông ấy và tụi nhỏ phải ở đồn luôn mất.”

Nói rồi bà xoay người định ra ngoài. Hai nàng dâu thấy vậy cũng vội vã chạy theo.

“Mẹ, mình đi đâu đây?” Một nàng dâu hỏi khi cả ba ra đến cổng.

“Đi tìm người có thể cứu chồng các cô.” Bà Vương đáp, không buồn quay đầu lại.

Ba người nhanh chóng đến trước cổng nhà họ Tần. Vừa thấy mẹ mình quay lại, còn dắt theo cả hai chị dâu, Vương Huệ Mẫn kêu lên: “Mẹ, chẳng phải đã nói mẹ cứ ở nhà đợi tin sao? Anh Dương đã đi dò hỏi rồi mà!”

Nhưng bà Vương chẳng buồn nghe, nhào đến vừa khóc vừa kể chuyện ba cha con bị công an bắt. Hai nàng dâu cũng sụt sùi theo. Trong sân nhà họ Tần, tiếng khóc vang vọng không ngớt. Vương Huệ Mẫn nghe xong cũng sững người, ánh mắt lộ rõ vẻ không thể tin nổi. Ba cha con bị bắt vì tội đột nhập trộm cắp? Sao có thể chứ?

Nhưng nhìn dáng vẻ sụp đổ của mẹ và hai chị dâu, cô ta đành phải tin.

Không còn cách nào khác, Vương Huệ Mẫn đành đi tìm Tần Hạo Dương kể lại mọi chuyện. Tần Hạo Dương nghe xong thì trong lòng chửi thầm nhà họ Vương một trận tơi bời. Nhưng tức giận cỡ nào thì cũng không thể làm ngơ. Nhỡ đâu mấy người đó bị ép khai ra ông ta thì coi như tiêu đời.

Cuối cùng, ông ta quyết định đến nhà cũ tìm Tần Duyệt Ninh xin tha. Dù gì thì người đưa họ lên đồn cũng là cô, chỉ cần cô chịu rút đơn thì ba người kia sẽ được thả ra.

Vừa ăn trưa xong định về phòng nghỉ ngơi, Tần Duyệt Ninh đã nghe tiếng gõ cửa vang dội từ ngoài sân.



Xin cảm ơn bạn đọc BiBi và toa nguyen đã đề cử ánh kim ạ

1

0

4 ngày trước

3 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.