0 chữ
Chương 39
Chương 39
Sắc mặt anh cả cũng trắng bệch. Xong rồi, công việc của anh ta coi như không giữ nổi nữa. Nhìn mấy đồng chí công an mỗi lúc một lại gần, sắc mặt ông Vương cũng khó coi không kém, ông cố nặn ra một nụ cười gượng gạo, nói:
“Các đồng chí công an, đây chỉ là hiểu lầm thôi, chúng tôi chỉ đùa giỡn với đồng chí Tần Duyệt Ninh chút thôi mà. Dù gì chúng tôi cũng có họ hàng với nhau, sao có thể đi trộm đồ nhà cô ấy được chứ!”
Nhưng mấy công an kia mặt vẫn nghiêm nghị, nói: “Chuyện gì thì về đồn rồi hẵng nói.” Anh hai thấy công an mỗi lúc một lại gần, cứ vặn vẹo thân người, muốn né khỏi họ.
“Không! Các đồng chí công an, xin đừng bắt chúng tôi về đồn! Chúng tôi còn chưa kịp trộm gì mà mới vào nhà là đã bị con nhỏ kia tóm lại rồi!” Anh cả liên tục van xin.
Nhưng mặc cho ba cha con nhà họ Vương cầu xin ra sao, cuối cùng vẫn bị công an đưa đi. Cả đêm không thấy ba người về, mẹ Vương cùng chị cả và chị hai lo lắng suốt nhưng vì tối qua ba người ra khỏi nhà mà không nói rõ đi làm gì, nên dù có lo đến mấy, ba người phụ nữ cũng chỉ biết thấp thỏm ngồi chờ.
Đến lúc sắp muộn giờ làm buổi sáng, mẹ Vương không ngồi yên nổi nữa.
“Mấy đứa cứ đợi ở nhà, mẹ ra ngoài tìm xem sao.” Nói rồi bà đứng dậy chuẩn bị ra cửa.
Chị cả vội gọi giật lại: “Mẹ! Có phải mẹ biết ba với hai anh tối qua đi đâu không?”
Mẹ Vương chẳng buồn quay đầu lại, đáp: “Biết thì mẹ đã ra tìm từ đêm rồi, còn ngồi đây chờ làm gì?”
Miệng nói không biết nhưng chân vẫn bước vội không ngừng. Thực ra mẹ Vương không biết cụ thể ba cha con làm gì nhưng bà biết chắc họ là đi làm việc cho con rể. Nếu tìm không ra ba người họ, vậy thì tìm thẳng con rể là được. Đã là làm việc giúp nó thì nó nhất định phải biết ba người đi đâu.
Mẹ Vương đến cổng nhà họ Tần, vừa khéo gặp Tần Hạo Dương đang định ra ngoài. Thấy bà đến, anh ta vô thức cau mày. Còn mẹ Vương thì như thấy được cứu tinh, bước nhanh tới chắn trước mặt anh ta.
“Con rể! Ba của Huệ Mẫn với hai anh nó cả đêm không về nhà, con có biết họ đi đâu không?” Bà hỏi đầy lo lắng.
Tần Hạo Dương cau mày sâu hơn, nhìn bà với vẻ khó chịu: “Mẹ vợ, ba với các anh ấy đi đâu sao con biết được chứ? Con có phải giun trong bụng họ đâu.”
“Nhưng hôm qua con còn gọi họ đi giúp làm việc mà, không phải sao?” Nghe xong câu đó, mặt Tần Hạo Dương lập tức biến sắc.
“Mẹ vợ, đúng là con nhờ họ giúp chút việc nhưng đâu có bảo họ nửa đêm đi làm đâu!” Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Tần Hạo Dương cũng bắt đầu thấy bất an.
Chẳng lẽ ba người họ thực sự nửa đêm đã mò sang nhà cũ họ Tần? Nhưng nếu là nửa đêm đi thì sáng nay phải về rồi chứ? Không lẽ ba gã đàn ông lại bị con nhóc Tần Duyệt Ninh tóm được sao?
Tần Hạo Dương nghĩ thế nào cũng thấy không hợp lý. Dù ngu ngốc cỡ nào, ba cha con kia cũng không dễ bị cô ta bắt vậy đâu. Mẹ Vương nghe ông ta nói vậy thì bắt đầu nổi nóng.
“Con rể! Con nói vậy là không được ba con với hai anh nó là vì giúp con nên mới gặp chuyện! Con không thể bỏ mặc họ như thế được!” Vì giọng bà quá lớn nên cả Vương Huệ Mẫn đang dọn dẹp trong nhà cũng nghe thấy. Cô lập tức đi ra, thấy mẹ đang giận dữ nhìn chằm chằm Tần Hạo Dương.
“Mẹ, sao mẹ tới mà không vào nhà? Có chuyện gì vậy?” Vương Huệ Mẫn bước tới hỏi.
“Tiểu Mẫn con phải cứu ba với hai anh con! Họ…”
Còn chưa kịp nói hết, Tần Hạo Dương đã cắt lời: “Mẹ vợ, mẹ yên tâm, lát nữa con sẽ đi tìm họ, mẹ đừng lo.”
Nghe vậy, mẹ Vương cuối cùng cũng thấy yên lòng phần nào. Nhưng Vương Huệ Mẫn sau khi nghe mẹ nói nửa vời lại càng thêm lo lắng.
“Mẹ rốt cuộc ba với hai anh đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Các đồng chí công an, đây chỉ là hiểu lầm thôi, chúng tôi chỉ đùa giỡn với đồng chí Tần Duyệt Ninh chút thôi mà. Dù gì chúng tôi cũng có họ hàng với nhau, sao có thể đi trộm đồ nhà cô ấy được chứ!”
Nhưng mấy công an kia mặt vẫn nghiêm nghị, nói: “Chuyện gì thì về đồn rồi hẵng nói.” Anh hai thấy công an mỗi lúc một lại gần, cứ vặn vẹo thân người, muốn né khỏi họ.
“Không! Các đồng chí công an, xin đừng bắt chúng tôi về đồn! Chúng tôi còn chưa kịp trộm gì mà mới vào nhà là đã bị con nhỏ kia tóm lại rồi!” Anh cả liên tục van xin.
Đến lúc sắp muộn giờ làm buổi sáng, mẹ Vương không ngồi yên nổi nữa.
“Mấy đứa cứ đợi ở nhà, mẹ ra ngoài tìm xem sao.” Nói rồi bà đứng dậy chuẩn bị ra cửa.
Chị cả vội gọi giật lại: “Mẹ! Có phải mẹ biết ba với hai anh tối qua đi đâu không?”
Mẹ Vương chẳng buồn quay đầu lại, đáp: “Biết thì mẹ đã ra tìm từ đêm rồi, còn ngồi đây chờ làm gì?”
Miệng nói không biết nhưng chân vẫn bước vội không ngừng. Thực ra mẹ Vương không biết cụ thể ba cha con làm gì nhưng bà biết chắc họ là đi làm việc cho con rể. Nếu tìm không ra ba người họ, vậy thì tìm thẳng con rể là được. Đã là làm việc giúp nó thì nó nhất định phải biết ba người đi đâu.
“Con rể! Ba của Huệ Mẫn với hai anh nó cả đêm không về nhà, con có biết họ đi đâu không?” Bà hỏi đầy lo lắng.
Tần Hạo Dương cau mày sâu hơn, nhìn bà với vẻ khó chịu: “Mẹ vợ, ba với các anh ấy đi đâu sao con biết được chứ? Con có phải giun trong bụng họ đâu.”
“Nhưng hôm qua con còn gọi họ đi giúp làm việc mà, không phải sao?” Nghe xong câu đó, mặt Tần Hạo Dương lập tức biến sắc.
“Mẹ vợ, đúng là con nhờ họ giúp chút việc nhưng đâu có bảo họ nửa đêm đi làm đâu!” Miệng thì nói vậy nhưng trong lòng Tần Hạo Dương cũng bắt đầu thấy bất an.
Chẳng lẽ ba người họ thực sự nửa đêm đã mò sang nhà cũ họ Tần? Nhưng nếu là nửa đêm đi thì sáng nay phải về rồi chứ? Không lẽ ba gã đàn ông lại bị con nhóc Tần Duyệt Ninh tóm được sao?
“Con rể! Con nói vậy là không được ba con với hai anh nó là vì giúp con nên mới gặp chuyện! Con không thể bỏ mặc họ như thế được!” Vì giọng bà quá lớn nên cả Vương Huệ Mẫn đang dọn dẹp trong nhà cũng nghe thấy. Cô lập tức đi ra, thấy mẹ đang giận dữ nhìn chằm chằm Tần Hạo Dương.
“Mẹ, sao mẹ tới mà không vào nhà? Có chuyện gì vậy?” Vương Huệ Mẫn bước tới hỏi.
“Tiểu Mẫn con phải cứu ba với hai anh con! Họ…”
Còn chưa kịp nói hết, Tần Hạo Dương đã cắt lời: “Mẹ vợ, mẹ yên tâm, lát nữa con sẽ đi tìm họ, mẹ đừng lo.”
Nghe vậy, mẹ Vương cuối cùng cũng thấy yên lòng phần nào. Nhưng Vương Huệ Mẫn sau khi nghe mẹ nói nửa vời lại càng thêm lo lắng.
“Mẹ rốt cuộc ba với hai anh đã xảy ra chuyện gì vậy?”
0
0
4 ngày trước
4 ngày trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)
