TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 30
Chương 30

Vừa nghe đến tên Tần Hạo Dương, nụ cười trên mặt Tần Duyệt Ninh lập tức biến mất.

“Ông ta đâu rồi?” Tần Duyệt Ninh hỏi.

Quản gia Lý đáp: “Ông ta đang đứng chờ ngoài cửa.”

Tần Duyệt Ninh gật đầu, dặn dò bà Vương một câu rồi quay người đi theo quản gia Lý ra ngoài. Trước cổng nhà cũ, Tần Hạo Dương vẫn mặc nguyên bộ đồ rách rưới từ hôm qua, ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào cánh cổng đóng chặt.

Rõ ràng ông ta là con trai duy nhất của nhà họ Tần, vậy mà giờ đến cửa cũng không được bước vào. Lão già chết tiệt kia đúng là quá nhẫn tâm, nói đuổi là đuổi, bao nhiêu năm qua còn không cho ông ta bước chân vào nhà.

May mà lão ta đã chết rồi, chỉ cần thêm chút kiên nhẫn, ông ta chắc chắn sẽ giành lại toàn bộ tài sản của nhà họ Tần từ tay con bé xui xẻo kia. Đang âm thầm toan tính, cánh cổng nhà lại mở ra.

Quản gia Lý đi ra trước. Vừa thấy ông, lông mày Tần Hạo Dương lập tức nhíu chặt lại.

“Tôi đã bảo là có chuyện quan trọng cần nói với con bé Duyệt Ninh, có phải ông không chịu truyền lời không? Lão gia tuy mất rồi nhưng ông đừng quên thân phận của mình chỉ là một kẻ làm công trong nhà họ Tần thôi đấy. Tự ý quyết định không báo cho con bé, ông định giở trò gì hả?”

Chưa kịp để quản gia Lý bước ra hẳn, Tần Hạo Dương đã lên giọng chỉ trích như thể mình vẫn còn là chủ nhà. Nhưng vừa dứt lời, Tần Duyệt Ninh đã bước ra từ sau lưng quản gia Lý.

“Ông ấy là người của nhà cũ, từ bao giờ đến lượt một kẻ ngoài như ông dạy dỗ vậy?” Tần Duyệt Ninh mặt không chút cảm xúc nhìn Tần Hạo Dương.

“Duyệt Ninh, dù sao ta cũng là cha ruột của con, lại là con trai duy nhất của nhà họ Tần, sao lại thành người ngoài được.” Tần Hạo Dương tỏ vẻ không hài lòng.

Ông ta không đợi Tần Duyệt Ninh mở miệng, tiếp tục thao thao bất tuyệt:

“Duyệt Ninh à, con còn nhỏ, chưa biết phân biệt đúng sai, dễ bị mấy người làm lâu năm như bọn họ lừa gạt. Ta thấy thế này đi, từ hôm nay ta sẽ chuyển về sống ở nhà cũ, có ta trông nom, đám người làm cũng không dám lộng hành. Hơn nữa ta còn có thể giúp con giữ gìn đồ đạc trong nhà.”

“Giờ trong nhà cũ chỉ còn mỗi con và hai người làm lớn tuổi, lỡ đâu có trộm vào, mấy người tụi con sao chống lại được? Vẫn nên để ta qua đây trông coi thì hơn.”

Tần Hạo Dương nói với giọng điệu đầy “chân tình”. Nhưng trong mắt Tần Duyệt Ninh nhưng lời đó chẳng khác gì rắm chó.

“Không cần. Ông quên lời ông nội nói lúc còn sống rồi à? Không cho phép ông quay về đây, dù ông có nói gì đi nữa, tôi cũng sẽ không để ông dọn đến sống ở nhà cũ đâu, tốt nhất là đừng mơ tưởng nữa.”

“Duyệt Ninh, ta thật lòng nghĩ cho con! Hôm qua chỗ bọn ta ở bị trộm đột nhập, may mà phát hiện kịp thời nên mới đuổi được nó đi. Nhưng nếu là nhà cũ này thì sao? Mấy người già yếu như các con làm sao chống đỡ nổi? Đến lúc bị trộm lấy sạch đồ, con còn mặt mũi nào đối mặt với ông nội?”

Tần Hạo Dương đem cả ông cụ ra để khuyên nhủ, nghĩ rằng Tần Duyệt Ninh sẽ mềm lòng. Tần Duyệt Ninh bật cười lạnh: “Không cần ông lo chuyện bao đồng. Nếu không còn gì nữa thì tôi vào trước đây, tôi không rảnh rỗi như ông đâu.”

Mai bà Vương phải rời đi rồi, cô còn phải tranh thủ học nấu ăn với bà. Dứt lời, Tần Duyệt Ninh quay người bước vào, Tần Hạo Dương còn định gọi với theo nhưng bóng dáng cô đã biến mất sau cánh cổng. Chỉ còn lại Tần Hạo Dương tức tối nhìn quản gia Lý đóng sầm cửa lại.

Ông ta nhìn cánh cửa đóng chặt với ánh mắt đầy căm hận, không biết đang suy tính điều gì, mãi sau mới tức tối quay người bỏ đi. Tần Duyệt Ninh trở lại nhà cũ rồi lập tức xuống bếp tiếp tục học nấu ăn với bà Vương.

Quản gia Lý lo lắng đi theo phía sau, khẽ nói: “Tiểu thư, tôi thấy Tần Hạo Dương chắc chắn sẽ không bỏ qua dễ dàng đâu, sau này cô vẫn nên cẩn thận thì hơn.”

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.