TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 29
Chương 29

Thời buổi này người ta vẫn còn khá nhiệt tình, vừa nghe nói trong sân có thể có trộm, ai nấy đều tỏ ra phẫn nộ. Chẳng bao lâu, ổ khóa trên cổng bị đập bung, mọi người liền xô cửa xông vào. Còn Tần Hạo Dương lúc này đang phát tiết trong phòng, đập phá loạn xạ, bỗng thấy một đám người ùn ùn kéo vào thì cũng ngẩn ra.

Tần Hạo Dương còn chưa kịp mở miệng hỏi tại sao bọn họ lại phá cổng nhà mình thì đã có người hét lớn: “Đúng là có trộm thật rồi! Mau bắt lấy hắn!”

Ngay lập tức, đám người nhiệt tình kia liền ào ào lao về phía Tần Hạo Dương.

“Không, tôi không phải trộm, đây là nhà của tôi mà!” Tần Hạo Dương lớn tiếng giải thích nhưng chẳng ai chịu nghe ông ta nói.

Chỉ một lát sau, ông ta đã bị đám người nhiệt tình ấy bắt gọn.

“Tôi thật sự không phải trộm, ngôi nhà này là tôi mua đấy!” Tần Hạo Dương tiếp tục giải thích.

“Hừ! Anh nói đây là nhà mình mua, vậy lúc vào sao không mở khóa cổng mà lại leo tường?”

“Tôi... nhà tôi vừa bị trộm, chìa khóa cũng mất rồi.”

“Tôi thấy anh đúng là trộm mà còn giả vờ hô bắt trộm.”

“Thôi, cứ giải tên trộm này đến đồn công an đi!” có người đề nghị.

“Đúng rồi, cứ đưa tới đồn trước, công an sẽ điều tra rõ thôi.”

Thế là Tần Hạo Dương bị đám người nhiệt tình ấy giải đến đồn công an như một tên trộm thật sự. Bên này, mấy mẹ con Vương Huệ Mẫn ở nhà chờ cả buổi sáng vẫn không thấy Tần Hạo Dương quay về. Đang lúc bà lo lắng sốt ruột thì bỗng có người chạy tới báo tin ông ta bị công an bắt rồi.

Vương Huệ Mẫn nghe tin ấy mà như sét đánh ngang tai. Vừa nghĩ đến việc Tần Hạo Dương đang bị giữ ở đồn công an, bà lập tức muốn đi xem tình hình thế nào. Nhưng vừa ra tới cổng thì lại đυ.ng ngay Tần Hạo Dương đang trở về.

Nhìn thấy Tần Hạo Dương người ngợm bẩn thỉu, tơi tả, mặt Vương Huệ Mẫn đầy vẻ lo lắng.

“Anh Dương, anh sao rồi?” Trước sự quan tâm của Vương Huệ Mẫn, Tần Hạo Dương như chẳng nghe thấy gì, trông ông ta thất thần, cứ lẩm bẩm mãi: “Hết rồi, cái gì cũng không còn nữa.”

“Anh Dương, anh sao vậy? Anh nói cái gì không còn?”

Tần Hạo Dương cuối cùng cũng lấy lại chút thần trí, nhìn Vương Huệ Mẫn rồi nói: “Mấy món quý báu anh cất ở biệt viện đều mất hết rồi, bị cái tên trộm khốn kiếp đó lấy sạch.”

Nghe xong, Vương Huệ Mẫn kinh ngạc tột độ, trố mắt nhìn ông ta không tin nổi:“Anh Dương, anh còn giấu bảo vật ở mấy căn nhà đó sao?”

Vương Huệ Mẫn chỉ biết Tần Hạo Dương có mua thêm vài căn nhà nữa nhưng chuyện ông ta cất giấu đồ quý trong đó thì bà hoàn toàn không hề hay biết.

Nên giờ nghe ông ta nói thế mới kinh ngạc đến vậy. Tần Hạo Dương vẫn như không nghe thấy gì, cứ ngơ ngác như mất hồn. Vương Huệ Mẫn nóng ruột muốn chết nhưng lại không biết làm gì hơn.

Bên phía nhà họ Tần, Tần Duyệt Ninh thì chẳng biết gì cả.

Lúc này cô đang ở nhà cũ, theo dì Vương học nấu ăn. Nhờ có ký ức của thế kỷ 20, Tần Duyệt Ninh không còn là tiểu thư tay trói gà không chặt như kiếp trước nữa, chuyện gì cũng biết sơ sơ. Dì Vương thấy cô học nhanh như vậy cũng rất bất ngờ.

“Tiểu thư, cô thật sự rất có năng khiếu. Tôi tin chỉ cần vài hôm nữa là tay nghề cô chẳng thua gì tôi đâu.” Tần Duyệt Ninh khiêm tốn đáp: “Cũng nhờ dì dạy giỏi thôi, nếu không được dì chỉ dạy tận tình, sao con có thể học nhanh thế chứ.”

Đúng lúc Tần Duyệt Ninh đang chăm chú học nấu ăn, quản gia Lý từ ngoài hối hả bước vào.

“Tiểu thư Duyệt Ninh.” Thấy dáng vẻ vội vã của ông, Tần Duyệt Ninh liền đoán có chuyện gì đó.

“Ông Lý, có chuyện gì vậy ạ?”

“Tiểu thư, là Tần Hạo Dương tới. Ông ấy nói có chuyện quan trọng muốn đưa cho cô, nhờ cô ra ngoài gặp ông ấy.”

Quản gia Lý ban đầu vốn không định phiền đến Tần Duyệt Ninh vì chuyện này nhưng sau khi nghe Tần Hạo Dương nói vậy, ông lại sợ thật sự có chuyện quan trọng cần tìm cô, đành phải vào báo lại với cô một tiếng.

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.