TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 27
Chương 27

Rồi lại lục lọi túi áo hồi lâu mới móc ra được mấy đồng bạc nhăn nhúm.

“Tiền thì trong nhà thật sự không còn, mấy đồng này là chút ít còn lại, tuy không nhiều nhưng cũng coi như tạm ứng trước.” Chị cả nói xong, tới lượt chị hai cũng đưa bọc đồ tới.

“Em dâu, đây là đồ cũ của chị với con bé Đại Nha mặc, em mang về cho con bé Thanh Thanh mặc tạm.” Sau đó chị hai cũng lấy ra mấy đồng, rồi bắt đầu than vãn nhà nghèo.

Vương Huệ Mẫn nắm chặt mấy đồng tiền trong tay, cộng lại chưa tới mười tệ, nghĩ đến trước kia mình mang tiền về nhà chưa từng dưới hai mươi tệ, thái độ đối với hai chị dâu lập tức lạnh đi rõ rệt.

Hừ! Cứ chờ đó! Đợi tới khi anh Dương lấy lại được tài sản nhà họ Tần, tới lúc đó sẽ là hai chị tìm tới cô nhờ vả. Bà ta nhận lấy mấy thứ xong cũng chẳng nói gì, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó dặn dò mẹ dì Vươngy câu rồi xoay người bỏ đi.

Về phần hai chị dâu kia, bà ta hoàn toàn không buồn để ý đến nữa. Chị cả nhìn theo bóng lưng Vương Huệ Mẫn bỏ đi, bĩu môi, rõ ràng rất bất mãn với thái độ của bà ta.

Tốt nhất là Tần Hạo Dương thật sự có thể lấy lại tài sản nhà họ Tần, nếu không thì cứ chờ mà xem! Bao nhiêu thứ đã cho, nhất định sẽ đòi lại hết. Ra khỏi nhà mẹ đẻ, Vương Huệ Mẫn lập tức đi nhanh về nhà, nếu không lát nữa về trễ, sợ anh Dương sẽ không vui.

Tần Hạo Dương cùng cha và con trai ở nhà đã chờ đến dài cổ, cuối cùng cũng thấy Vương Huệ Mẫn trở về. Thấy bà ta xách hai bọc đồ trong tay, Tần Hạo Dương không nhịn được lập tức giật lấy mở ra. Nhưng vừa mở bọc ra, nhìn thấy đống quần áo vá chằng vá đυ.p bên trong, sắc mặt Tần Hạo Dương tối sầm lại.

Đồ cũ thế này mà cũng gọi là quần áo sao? Nhất là mấy chỗ vá kia, nhìn thôi cũng thấy chỉ cần kéo nhẹ một cái là toạc ra ngay.

Thế này thì mặc kiểu gì được nữa? Vừa nhìn thấy bộ quần áo rách nát đến mức ấy, Vương Huệ Mẫn lập tức thầm rủa hai bà chị dâu trong lòng.

Nhưng dù trong lòng có tức giận đến đâu, bà ta cũng không dám để lộ chút nào trước mặt Tần Hạo Dương. Dù sao mấy năm nay, chuyện bà ta giúp đỡ nhà mẹ đẻ đã khiến ông vô cùng bất mãn.

“Anh Dương, tình hình bên nhà em anh cũng biết rồi mà, thật sự là không còn bộ đồ cũ nào khác đâu. Hay là mình tạm dùng tạm trước đã, lát nữa qua chỗ Duyệt Ninh, bảo con bé đưa trước ít tiền để mua vài bộ đồ mới vậy.” Vương Huệ Mẫn nhẹ nhàng khuyên nhủ.

Tần Hạo Dương vốn định ném thẳng bộ đồ cũ ấy ra ngoài nhưng nghĩ đến chuyện hiện giờ mình vẫn đang trần như nhộng, cuối cùng đành miễn cưỡng cầm lấy bộ quần áo chắp vá ấy vào phòng thay.

Chẳng bao lâu sau, ông ta thay đồ xong rồi bước ra khỏi phòng, chỉ là lúc này sắc mặt cau có đến mức có thể kẹp chết ruồi. Dù có chán ghét đến mấy thì cũng chẳng còn cách nào, đành phải cắn răng ra ngoài như thế.

Ông ta sốt ruột bước ra ngoài, Vương Huệ Mẫn thấy vậy gọi giật lại: “Anh Dương, anh đi đâu đấy?”

Tần Hạo Dương vốn đã không vui, giờ nghe bà ta còn dám hỏi như thế, ông ta lập tức nổi giận quát lớn: “Sao? Ông đi đâu còn phải báo cáo với cô à?”

Vương Huệ Mẫn bị ông ta quát một tiếng, lập tức im bặt, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần Hạo Dương bỏ đi, để mặc ba mẹ con bà ở nhà.

“Mẹ ơi, con không muốn mặc bộ đồ cũ xấu xí này đâu. Mẹ có thể qua nhà bà ngoại lấy bộ nào không có vá không?” Tần Duyệt Thanh vừa nhìn đống vá chằng vá đυ.p trên quần áo liền tỏ ra cực kỳ ghét bỏ.

Lúc này trong lòng Vương Huệ Mẫn đầy ắp bực dọc mà chẳng có chỗ trút. Nghe con gái nói vậy, bà ta quát lên: “Có quần áo mặc là may rồi, còn ở đó kén cá chọn canh. Không muốn mặc thì cởi hết ra mà đi tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ cho mẹ!”

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.