TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 26
Chương 26

“Vậy lát nữa chị cả với chị hai sẽ tìm thử xem có thể lục được thêm mấy bộ đồ cũ cho hai đứa không. Em cũng biết bây giờ phiếu vải hiếm cỡ nào rồi đấy. Nhưng trước kia em giúp nhà bao nhiêu, bọn chị cũng không phải loại vô ơn, dù có khó khăn cỡ nào, mấy bộ đồ cũ bọn chị cũng phải ráng gom cho hai đứa. Còn tiền thì... thật sự là không còn nữa rồi.”

Dĩ nhiên, cho dù có thì chị cả Vương cũng chẳng định cho Vương Huệ Mẫn vay đâu.

Dù gì vừa nãy Vương Huệ Mẫn cũng nói rõ, toàn bộ đồ đạc nhà họ Tần bị trộm vét sạch, mà còn là kiểu mất luôn không tìm lại được. Giờ mà cho em chồng vay tiền thì chẳng khác nào ném tiền qua cửa sổ.

Nhà em chồng chẳng ai có việc làm kiếm ra tiền, tuy Tần Hạo Dương là con trai ông cụ Tần nhưng hiện tại tài sản nhà họ Tần lại không nằm trong tay Tần Hạo Dương mà là ở chỗ Tần Duyệt Ninh.

Tần Hạo Dương trước đây còn ở nhà họ Tần thì có mang ra được chút ít nhưng giờ nhà bị trộm sạch, nghĩa là về sau em chồng cũng chẳng còn khả năng như trước mà đưa tiền về nhà mẹ đẻ nữa.

Nếu đã vậy thì chị còn việc gì phải hạ mình nịnh bợ con nhỏ ngu ngốc kia nữa. Chính vì nghĩ như thế nên vừa rồi chị cả mới ngăn mẹ Vương không cho vay tiền. Vương Huệ Mẫn gần như không tin nổi nhìn người chị dâu xưa nay cái gì cũng chiều theo mình, giờ lại giở bộ mặt đó ra.

Bà ta muốn nổi giận với chị cả nhưng nghĩ tới việc Tần Hạo Dương đang chờ bà ta mang quần áo về, cuối cùng vẫn phải nuốt giận, quay sang mẹ Vương nói: “Mẹ à, trước đây con mang tiền về nhà cũng đâu có ít. Giờ chỉ là lúc này khó khăn tạm thời thôi, chờ khi anh Dương giành lại được tài sản nhà họ Tần từ tay con tiện nhân kia, con nhất định sẽ trả gấp đôi số tiền cho nhà mình.”

Chị cả với chị hai nghe thế thì mắt sáng rỡ, chị hai hỏi: “Em nói Hạo Dương sắp lấy lại được tài sản nhà họ Tần từ tay con nhỏ xui xẻo đó thật sao?”

“Đúng thế. Vậy nên mẹ không cần lo lắng chuyện con không trả được tiền đâu.” Sắc mặt chị cả lập tức tươi tỉnh lại.

“Ôi trời ơi, em dâu à, sao em lại nói thế, trong nhà mà còn khách sáo vậy là không đúng rồi. Em yên tâm, lát nữa chị sẽ vào phòng tìm thêm, có ráng cũng phải vét ra ít tiền mới được.” Chị hai cũng vội phụ họa: “Đúng đó, chị cả nói phải lắm, đều là người trong nhà, em dâu gặp khó khăn, tụi chị làm chị dâu sao có thể không giúp chứ, không thì còn ra gì nữa.”

Sau khi hai chị dâu vào trong phòng, mẹ Vương len lén móc ra mấy đồng từ túi áo, rồi lén nhét vào tay Vương Huệ Mẫn.

“Tiểu Mẫn, đây là tiền mẹ dành dụm bao năm nay, nhớ đừng để hai chị mày nhìn thấy.”

Vương Huệ Mẫn cảm động đến rơi nước mắt, nhận lấy tiền rồi nói: “Con biết ngay là mẹ thương con nhất mà.”

Mẹ Vương thấy áy náy nên vội dời ánh mắt, không dám nhìn con gái.

Thật ra mẹ Vương cũng chỉ vì nghe thấy Vương Huệ Mẫn nói Tần Hạo Dương sắp lấy lại được tài sản nhà họ Tần nên mới âm thầm quyết định lấy số tiền này cho con vay. Tuy không nhiều, không thể so với số tiền con gái từng mang về nhưng cũng khiến bà xót lắm.

Nếu không vì nghĩ sau này con gái có thể trả lại nhiều hơn thì bà đâu nỡ rút ra mấy đồng đó. Vừa nãy cũng chính vì thế mà bị chị cả chặn nhẹ một cái đã không dám nói thêm nữa. Vương Huệ Mẫn hoàn toàn không biết mẹ đang nghĩ gì, giờ phút này bà ta chỉ thấy cảm động vì mẹ đã lén đưa tiền cho mình.

Lúc này hai chị dâu cũng đã quay lại từ trong phòng. Mỗi người cầm một bọc nhỏ, tươi cười bước tới trước mặt Vương Huệ Mẫn.

“Em dâu, đây là đồ cũ anh cả không mặc được nữa, có hai bộ, coi như giúp em tạm thời ứng phó.” Chị cả đưa bọc đồ vào tay Vương Huệ Mẫn.

0

0

4 ngày trước

4 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.