TruyệnWiki

nơi chia sẽ truyện miễn phí

0 chữ

Chương 37
Chương 37

Hứa Giới có lẽ cũng cảm thấy không còn hy vọng, bèn rút con dao bên hông, định cắt sợi dây thừng buộc quanh eo.

Thấy vậy, Lục Sâm cũng không kịp lo nghĩ xung quanh còn tang thi hay không mà vội vàng gọi với lên tầng trên:

"Hứa Giới, cố thêm chút nữa!"

Hứa Giới ngẩn ra. Hồi nãy... hình như hắn nghe thấy giọng của Lục lão đại?

Người sắp chết, ảo giác cũng sinh ra rồi.

"Cẩn thận phía trên!"

Hứa Giới giật mình, vội nghiêng người né kịp con tang thi rơi từ trên xuống.

Đến lúc này, hắn mới nhận ra mình không nghe nhầm.

Hắn vội cúi nhìn xuống dưới, quả nhiên là Lục lão đại!

"Lục lão đại! Tôi biết ngay anh không chết mà!"

Lục Sâm bất lực: "Tôi chưa chết, còn cậu thì sắp đấy!"

Hứa Giới bật cười rồi cúi đầu nhìn xuống: "Có anh ở đây, sao tôi chết nổi chứ."

Lục Sâm không rảnh tán dóc, tang thi kéo đến càng lúc càng nhiều, cứ thế này thật sự không cứu kịp.

"Anh muốn cứu anh ta sao?" Lăng Cửu Cửu ló đầu ra hỏi.

Lục Sâm lúc này mới nhớ đến nhóc nửa tang thi này, tang thi sẽ không tấn công cậu, để cậu mang dây lên chắc chắn không vấn đề.

"Tiểu Cửu, giúp tôi việc này được không?"

Lục Sâm lấy ra một sợi dây leo núi từ không gian, đưa cho Lăng Cửu Cửu: "Cậu lên toà nhà kia, đưa sợi dây cho cậu ấy là được."

Lăng Cửu Cửu hơi ngập ngừng: "Lỡ anh ta đập đầu tôi thì sao?"

Người khác chỉ muốn đập nát đầu cậu hoặc mang cậu đi xẻ thịt làm nghiên cứu. Chỉ có Lục Sâm là người luôn che chở cho đầu cậu.

"Sẽ không đâu, cậu ta không dám." Lục Sâm nói chắc nịch.

Lăng Cửu Cửu gật đầu, cậu tin Lục Sâm.

"Vậy tôi đi đây."

Cánh cửa toà nhà đã bị Hứa Giới cho nổ tung, chỉ còn lại một cái lỗ nhỏ đủ để lách qua.

May mà thân hình Lăng Cửu Cửu nhỏ nhắn, gắng gượng còn có thể chui lọt.

Cậu chổng mông cố gắng chui vào cái lỗ, nhưng cửa hẹp hơn tưởng tượng, cậu bị kẹt cứng ở giữa, không vào cũng không ra được.

"Lục Sâm, tôi kẹt rồi, cứu tôi với!" Lăng Cửu Cửu khẩn thiết gọi.

Lục Sâm nhìn thấy cái mông tròn trịa bị kẹt cứng của nhóc con: "..."

Dù cả người nhỏ nhắn không có mấy lạng thịt, nhưng cái mông lại tròn đầy, mềm mại đáng ngạc nhiên.

Còn hơi cong nữa...

Lục Sâm: "!"

Anh vừa mới... đang nghĩ cái quái gì thế?!

Lục Sâm lắc mạnh đầu, cố xua đi những suy nghĩ kỳ quái đang lởn vởn trong đầu.

Anh bước tới đẩy nhẹ cái mông của Lăng Cửu Cửu, nhưng lại không dám dùng sức mạnh, sợ làm đau cậu nhóc mong manh.

Lăng Cửu Cửu cảm nhận được lực đẩy, nhưng đẩy kiểu này thì quá nhẹ rồi, cậu chẳng nhúc nhích chút nào.

"Anh đẩy mạnh hơn chút nữa đi." Cậu nói.

Lục Sâm: "......"

Chẳng bao lâu sau, Lăng Cửu Cửu được “ấn mông” cho qua được cái lỗ nhỏ.

Cậu đứng dậy, xoa xoa mông, cảm giác như sắp bị ép dẹt luôn rồi.

Không để ý nhiều, cậu xách dây leo theo chỉ dẫn của Lục Sâm, tìm đến tầng nơi Hứa Giới đang mắc kẹt.

Tang thi thì không đáng sợ, nhưng leo thẳng mười ba tầng lầu thì đúng là hành xác, cậu gần như mất nửa cái mạng. Thở hổn hển bước vào căn phòng, đám tang thi nghe tiếng liền ngoái đầu nhìn về phía cậu.

Dù Lăng Cửu Cửu không hiểu bọn chúng nói gì, nhưng qua ánh mắt ấy, dường như đang bảo: "Anh em ơi, nhìn nhóc này mà thảm chưa kìa?"

13

0

3 tháng trước

6 ngày trước

BÌNH LUẬN TRUYỆN (0)

ảnh đại diện

NỘI QUI BÌNH LUẬN
1 Không được chèn link trang khác vào.
2 Không văng tục trong bình luận.
3 Nội dung bình luận tối đa 255 ký tự.
4 Không chèn hình vào trong bình luận.
5 Sai qui định quá 5 lần sẽ bị khóa acc.